PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Nếu yêu...



Không Là Ai
10-23-2013, 09:50 AM
Phần 1

- Chào buổi sáng, người đẹp!

Cô nghe tiếng chào, quay người lại trừng mắt, nhìn thấy nụ cười nhe nhởn, có chút mang ý đồ khoe răng đó, chỉ đơn giản nói hay đúng hơn là ra lệnh, nhấn mạnh : “Chào chị!!”

Hắn không tỏ thái độ, tiếp tục nhe nhởn:

- Vậy chào buổi sáng, bà chị xinh đẹp!!

Cô chán nản quay đi, chẳng thèm chào lại tên nhóc con.

Buổi sáng làm việc bắt đầu như vậy, sáng ngủ dậy đánh răng rửa mặt, đi ra đường và bị tắc lại cùng cả đống xe cộ bon chen trong những tiếng còi inh ỏi. Rồi thì đến công ty, chào đồng nghiệp, làm việc rồi lại về chen lấn, nhích từng bước, lại ăn và lại ngủ. Cuộc sống có chút buồn chán, có chút vô vị nhưng an toàn, yên ổn.

Tuổi trẻ thì lại thích cuộc sống thú vị, đầy màu sắc, mỗi ngày là một câu chuyện, mỗi ngày là một trải nghiệm, nhiệt huyết sôi sục hận mình không thể cháy hết trước ngày mai. Yêu cuồng nhiệt, hận dữ dội và rồi là bình yên đến lạ. Có thể yêu một người đến vậy rồi lại cũng có thể hận chính người đó đến thế nhưng đến cuối cùng lại chỉ là sự tĩnh lặng. Đúng là đến kỳ lạ.

Cô đã từng là một công chức nhà nước, công việc mà ai nhìn vào cũng nói rằng rất phù hợp với nữ giới. Công việc không quá áp lực, thỉnh thoảng có thể đi muộn, thỉnh thoảng có thể về sớm, cũng không đòi hỏi làm việc vất vả, làm hết phận sự của mình đã là tốt. Sau cùng lại phải bỏ chạy đến đây, một công ty cổ phần tư nhân. Chẳng rõ là tốt hay không nhưng ít nhất cũng có thể thoải mái sống theo ý mình, không bị chi phối , bị thay đổi tính cách, xù lông lên chỉ vì một kẻ không đáng. Đằng nào cô cũng không cần quá nhiều thời gian rảnh.

Đang mỉm cười chào cô bạn đồng nghiệp, một bàn tay đạp mạnh vào vai cô. Đúng vậy!! Là đập mạnh chứ không phải vỗ nhẹ:

- Đau!!! Mới sáng làm gì vậy. Chọc tức tôi hả?

- Không! Lúc nãy chị chưa có chào lại tôi nhé!!

Hắn lại cười! Không chấp trẻ con! Hôm nay là mồng một, tức giận sẽ đen cả tháng, lúc nãy bị đập một bên vai đã đủ đen lắm rồi.

Cô cười trong chớp nhoáng “ Chào cậu!” rồi lại nghiêm mặt bước đi. “Sáng nay bước chân nào ra trước nhỉ?”

Tên đằng sau cũng không chấp thái độ của cô, quay về phòng làm việc của mình, lại cũng không quên chào và cười nói vói các đồng nghiệp khác.

Cô và hắn cùng là đồng nghiệp, cũng không phải là ghét bỏ gì cả. Hắn bản thân vẫn hay là kẻ ưa đùa cợt. Cô thì tùy hứng. Chẳng qua xem tâm trạng có thoải mái hay không!! Hắn có lẽ cũng đã quen.

Nói hắn và cô là hai mảng đối lập thì không đúng lắm. Cùng lắm chỉ có thể nói là thuộc về hai thế hệ. Đúng vậy! Hai thế hệ dù cô chỉ hơn hắn 5 tuổi. Hắn 27, cô 32.

Như đã từng nói, tuổi trẻ đầy sức sống. Còn hắn, theo cô là bị thừa sức sống. Hắn hay cười, có lẽ do biết mình lúc cười đẹp hơn lúc bình thường. Hắn vui vẻ với tất cả mọi người. Được mọi người cho là vui tính , hài hước. Mà theo cô thì hắn cũng có cái mặt dày của tuổi trẻ nữa.


Vui vẻ, hài hước, thu hút…những mỹ từ này đối với cô chẳng có ý nghĩa gì cả. Chỉ khơi gợi đến một kẻ mà cô chẳng muốn nhớ. Chỉ là thỉnh thoảng giật mình, chợt nhớ ra trong những mảng ký ức của mình, anh ta chiếm một khoảng rất lớn. Vì anh ta, cô không có ấn tượng tốt với hắn. Vì hắn có điểm thật giống với anh ta.

Chỉ là, cô có chút cảm thấy khó xử, cảm giác bị người khác nắm điểm yếu của mình. Chỉ là cô đã không cẩn thận, chỉ là luôn thấy hắn là một kẻ ưa đùa cợt. Không nghĩ đến hắn cũng có phần nghiêm túc. Nhất là hôm đó khi nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi, bảo cô cứ khóc đi, nhưng đừng buồn nữa. Bảo cô rằng không hiểu sao khi cô khóc, hắn cảm thấy rất buồn. Bảo rằng cô không nên làm hắn buồn vì hắn luôn thích vui, sống ngắn ngủi như vậy, sao phải sầu não như vậy.

Tuy vẫn là có chút đùa nhưng không hề cợt nhả. Cô đã buông lỏng phòng vệ và đã khóc. Khóc thật đã và cũng thật là mất mặt.

Theo cô thấy, người trẻ tuổi thường rất dễ bộc lộ cảm xúc của mình, vui buồn đều có thể hiện rõ. Cũng rất thích lắm chuyện, cho rằng mình đúng, và thực sự còn có cả tùy hứng nữa, thích làm việc theo ý mình. Hắn có lẽ là minh chứng.

Hắn đã đứng trước mặt cô mà nói thật rõ :

- Chị hãy trở thành người yêu tôi đi! Tôi tin rằng mình sẽ đêm lại hạnh phúc cho chị!!

Cô đã trợn mắt nhìn hắn, hắn trưng ra bộ mặt nghiêm túc nhất, thành thật nhất mà cô từng thấy nhưng có ích gì chứ! Dù trái tim của cô lúc nghe câu nói đấy chợt nhói lên một cái, không phải đập mạnh mà là nhói đau. Đây là cảm giác gì nhỉ?…Cô chỉ thở dài một tiếng. Được một tên nhóc tỏ tình, quả là phải quá vui, cô vẫn còn sức thu hút đến vậy cơ à? Cô không phải gái quá lứa lỡ thì. Cô đã từng kết hôn rồi cũng đã ly hôn! Hạnh phúc, yêu thương và bất hạnh cô cũng đều đã nếm đủ. Chỉ có mãn nguyện là chưa. Chỉ có ấm ức là thừa. Yêu một người thật là khổ, ghét một người cũng thật khổ.

Phần 2

Tình yêu đến nhẹ nhàng như vậy, con tim cũng bất trị, khó dạy như vậy nhưng sự đời thì không phải đơn giản vậy. Yêu cũng đâu có nhất thiết phải nồng nhiệt như tuổi trẻ, đòi sống đòi chết ở bên nhau. Cô không còn trẻ, cũng biết cái gì là không thể và cái gì là có thể. Cô và hắn, hai người là không thể. Có tình cảm thì đã sao? Quan trọng là thực tế kìa.

Và trong cái lúc hỗn độn cảm xúc đó, người mang danh chồng cũ của cô đã xuất hiện. Như bao trường hợp đã từng xảy ra của những kẻ ngoại tình, anh ta hối hận, ngay từ lúc cô bỏ đi đã hối hận! Đến giờ không lúc nào quên được cô! Chì là sợ và xấu hổ nên không dám đi gặp cô.

Anh ta xin lỗi, anh ta muốn cô tha thứ. Nếu cô vẫn chưa có ai, anh ta muốn được cùng cô làm lại từ đầu.

Anh ta trông gầy hơn, tiều tụy hơn chút ít hồi còn đang là chồng cô nhưng lại có vẻ nhìn đời đơn giản hơn, ngây thơ hơn. Anh ta đã nghĩ cô là gì nhỉ?

Dù đã từng nghĩ nếu thời gian quay lại, đến từng này tuổi cô sẽ vì những cái ràng buộc mà tha thứ. Nhưng thực sự cái đó chỉ là do cô nghĩ. Thực tế là cô đã không tha thứ và không thể tha thứ! Muốn xin lỗi! Muốn hối hận! Đã quá muộn. Muốn cô quay về! Vẫn còn yêu cô! Dù cô ép mình cũng không thể khi đã không còn yêu người đàn ông trước mặt! Cô lại khẽ thở dài.

Bố mẹ gọi điện giục cô mau chóng đi gặp vài đối tượng phù hợp. Lúc cuối còn tỏ ra vô tình nhắc đến chồng cũ của cô. Xem ra anh ta đã làm thế nào đó để bố mẹ cô tha thứ, rồi nghĩ về đứa con gái tuổi ngày càng nhiều, cơ hội ngày càng ít này, sợ cô phải lấy làm hai rồi chăm con người ta, con anh con chúng ta nên họ đã xiêu lòng. Ôi bố mẹ! Những bậc sinh thành vĩ đại, tính toán rất sâu rất thực tế nhưng lại cũng đầy những tưởng tượng phong phú.

Vậy nhưng chỉ cần nhắm mắt lại một chút, tưởng tượng về cuộc sống trong tương lai, nụ cười của hắn lại hiện lên trong tâm trí, cố chấp không rời. “Khó lắm! Cậu nhóc ạ. Ngay cả hạnh phúc của tôi ở đâu tôi cũng không rõ”. Cô thầm thì….

Cô nhận lời gặp mặt anh ta một lần nữa, theo yêu cầu của bố mẹ, theo sự suy xét về tính hợp lý của cuộc đời mình và cả vì sự mặt dày ngày nào cũng chờ cô ở cổng công ty lúc tan giờ làm của anh ta nữa.

Hắn nghe được chuyện, nhìn cô một chút rồi nói trong lúc đang ngồi ăn cơm.

- Chị thích làm con ngốc lắm à?

Câu hỏi thật mang tính tu từ! Hỏi như khẳng định. Cô trừng mắt nhìn hắn. Hắn chỉ nhìn lại cô rồi nói “Đàn ông có lần một sẽ có lần hai, điều cơ bản này chị cũng không rõ sao?”

Nụ cười của hắn mang chút buồn, cô cũng không hung hăng. Không cãi lại. Lẳng lặng ăn tiếp. Dù sao hắn cũng đang còn trẻ con lắm! Hắn không thể hợp với cô! Trăm lý do không hợp, ngàn điều không hợp. Vậy cần gì phải quá dây dưa. Dù không quay về với chồng cũ thì cô với hắn vẫn là không thể! Vậy sao phải làm cô và hắn rối lòng hơn nữa.

- Dù sao cũng là chuyện của tôi! _cô cười nhẹ.

Hắn đứng dậy, bỏ đi. Cô cũng không muốn ăn thêm một miếng nào nữa!

Tuổi trẻ dù sao cũng hay thay đổi, yêu đương cũng chỉ là một thoáng mà thôi. Hắn cũng vậy. Hắn sẽ yêu một người khác rất nhanh chóng, sẽ quên cô một cách nhanh chóng. Rốt cuộc lại sẽ chỉ còn cô, một kẻ không ra già, không ra trẻ như cô ngẩn ngơ mà thôi.

Hắn cũng có nhiều người thích. Tất nhiên là đều ít tuổi hơn hắn và xinh tươi hơn cô. Cô chẳng có gì để tự tin để công bằng mà có thể yêu hắn. Chẳng có một căn cứ gì cho hạnh phúc về sau này nếu cô và hắn…..


[Only registered and activated users can see links]

Sưu tầm