>>TIP: “Không uống rượu, cũng chẳng sao, chỉ bất quá thấy ngày tháng thành ra dài hơn một chút, bạn bè hình như ít hơn đi một chút. (Cổ Long)„
Trang 1/7 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 70

Chủ đề: Hannibal's special case (Event TGTT 2014)

  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết

    Hannibal's special case (Event TGTT 2014)

    Phần 1: Trong bóng tối
    Thanh tra Hannibal vừa nhận được tin báo có án mạng, ngay lập tức anh cùng đội của mình đến hiện trường. Đó là một căn biệt thự lớn do ông DUX làm chủ. Vừa đến nơi, họ đã thấy một người phụ nữ đứng trước cổng, dáng vẻ lo âu sợ hãi. Bà ta nhanh chóng mở cổng để 2 chiếc xe cảnh sát tiến vào. Bánh xe lăn trên con đường rải sỏi rộng đủ cho 2 cái ô tô chạy song song được. Vườn hoa bao quanh căn biệt thự được chăm sóc cẩn thận, dọc theo 2 bên đường đi cũng có cũng có những luống hoa kéo dài từ cổng đến tận bậc thềm trước biệt thự. Căn biệt thự xây theo kiến trúc cổ của Pháp nhìn rất nổi bật, dù rằng nó có vẻ hơi lạc lõng giữa những căn nhà quanh vùng. Bên hông biệt thự là 1 cái gara đóng kín cửa
    Phòng khách của biệt thự rất lớn, tuy có vẻ hơi thiếu ngăn nắp. Sau khi đội điều tra đi khám xét hiện trường, chỉ còn Thanh tra Hannibal ngồi hỏi chuyện cô giúp việc – người đã báo án và mở cửa hồi nãy.
    - Xin chị cho biết tên?
    - Tôi tên SAMATHA.
    - Chị là người đầu tiên phát hiện sự việc?
    - Vâng, là tôi.
    - Vậy chị hãy kể lại mọi chuyện cho tôi nghe, bắt đầu từ tối qua đi.
    - Vâng. Khoảng 7h tối qua, ông chủ gọi điện về nhà nói cho tôi nghỉ sớm. Ông ấy bảo có cuộc hẹn quan trọng và không muốn tôi có mặt ở đó. Thường thì phải 9 giờ, 9 rưỡi tôi mới được về, lúc ấy ông chủ mới về, cậu chủ còn về muộn hơn. Ông chủ đã nói thế thì tôi phải về thôi, ổng rất khó tính, luôn muốn mọi việc phải theo ý mình. Sau đó tôi không biết gì nữa, chỉ đến 6h sáng nay mới đến, thấy cửa đã mở sẵn, tôi lấy làm lạ vì tôi toàn là người mở cửa. Ông DUX tận 7h mới dậy ăn sáng và đi làm, cậu chủ MARROUS cũng thế. Lúc bước vào nhà, tôi càng ngạc nhiên hơn với quang cảnh trong nhà, có cái gì đó bất thường đã xảy ra, tôi vội kêu lên để báo động cho ông chủ và chạy lên lầu kiếm ông ta. Cửa phòng cũng mở, và tôi thấy ông chủ nằm chết ngay ngưỡng cửa nhà tắm. Tôi gọi điện báo cho cậu chủ, cậu ấy đang đi công tác, nghe báo cậu ấy nói sẽ về ngay, chắc giờ cậu ấy đang trên dường về. Sau đó tôi mới báo cảnh sát.
    - Được rồi, tôi muốn hỏi chị vài câu. Chị làm ở đây lâu chưa?
    - Cũng hơn 2 năm rồi ạ.
    - Ngoài chị ra còn ai ở nhà vào ban ngày không?
    - Không ạ.
    Thanh tra Hannibal ngạc nhiên hỏi lại:
    - Không ư? Sao ông DUX có thể tin tưởng giao phó hoàn toàn căn biệt thự này cho chị được?
    - Trước khi thuê tôi, ổng đã cho người điều tra kĩ về tôi và gia đình tôi để đề phòng bất trắc. Thời gian đầu ông ấy cũng hay kiểm tra đột xuất tôi nữa.
    Hannibal gật đầu:
    - Vậy mới hợp lí chứ. Trong lời khai của chị chỉ thấy nhắc đến ông DUX và con trai, thế bà chủ…
    - Bà ấy đã mất từ năm ngoái. Lúc tôi được thuê là lúc bà chủ ốm nặng, một năm sau thì chết. À mà có chuyện này tôi xin kể riêng với anh, cậu MARROUS không phải con ruột của bà chủ. Nghe nói họ ở với nhau mấy chục năm mà không có con, cậu MARROUS là ông chủ nhận về nuôi.
    - Chị làm cũng khá lâu rồi, có biết về mối quan hệ nào của ông DUX không?
    - Tôi chỉ ở nhà suốt, còn ông chủ đi cả ngày, chỉ thỉnh thoảng tiếp khách ở nhà nên tôi cũng không rõ.
    - Không có mối quan hệ nào đặc biệt sao?
    - Tôi chịu, chẳng bao giờ dám hỏi ông ấy, tôi đâu cần biết mấy chuyện ấy làm gì. Nhưng mà gấn đây ông DUX có cặp kè với một cô gái, tên ELLY thì phải. Ông chủ hay đi cùng cô ta.
    - Trông cô ta thế nào?
    - Chà, nói sao được nhỉ? Tôi cũng mới thấy cô ta vài lần, lần nào cũng trang điểm lòe loẹt, ăn mặc thì như gái nhà nghỉ ấy.
    - Còn gì nữa không? Ví dụ vóc dáng, màu tóc?
    - Cô ta khá cao, thon thả và tóc nhuộm nửa đỏ nửa đen.
    - Được rồi. Thế ông DUX đã bao giờ tiếp khách riêng như thế này chưa?
    - Vài lần rồi, nhưng trong khoảng thời gian mới đây thôi.
    - Chị còn biết thêm gì nữa không?
    - Không, hiện thời tôi chỉ nhớ được có thế.
    - Chị không động vào hiện trường chứ?
    - Tôi sợ muốn chết, lại gần còn chả dám nữa là.
    - Chị có thường xuyên dọn phòng ông DUX không?
    - Có chứ! Hôm nào tôi cũng dọn cả biệt thự này từ trên xuống dưới. Tôi đã nói là ông chủ khó tính mà, chỉ cần tôi để sót chút bụi nào là ông ta la rầy ngay.
    - Giờ xin hỏi từ 19h tối qua đến 6h sáng nay chị ở đâu, làm gì, có ai làm chứng?
    - Tôi… tôi cũng bị nghi ngờ sao? Chẳng phải tôi là người báo án cho các anh sao?
    - Xin chị thông cảm, đây là thủ tục điều tra. Phiền chị trả lời câu hỏi vừa rồi.
    - Tôi chỉ về nhà ngủ thôi, có chồng con tôi làm chứng. Trước nay tôi và ông chủ không hề có xích mích gì cả.
    - Vâng, tôi hiểu. Giờ chị có thể về được rồi. Tôi sẽ cho người theo chứng thực lời khai của chị.
    Nói xong Thanh tra Hannibal đứng dậy, vẫy 1 nhân viên lại dặn dò rồi đi lên lầu. Căn phòng xảy ra án mạng còn bề bộn gấp mấy lần dưới nhà. Hai viên cảnh sát tên BRUCE và KLEMM đang khám hiện trường. Ngoài căn phòng còn có một phòng khách, kế đó có 1 căn phòng bị khóa kín, còn phòng của ông DUX được chia làm 2 phần: buồng ngủ ở bên phải và nhà tắm ở bên trái. Nạn nhân chết ở nơi giao nhau giữa 2 phần này, đầu ông ta ở phía ngoài còn phần thân vẫn ở trong. Ông ta chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, trên ngực là con dao gấp găm đúng tim, nét mặt ông ta còn để lại một vẻ như ngạc nhiên, bàng hoàng. Trên bức tường gần cửa có treo một chiếc áo khoác vấy máu, tường cũng có nhiều vệt máu, trên sàn phòng còn lênh láng nước nữa. Máu chảy theo nước loang ra khắp nơi, có chỗ đã khô lại và bốc mùi tanh nồng.
    Cảnh sát tên BRUCE báo cáo:
    - Ông ta chết trong khoảng 19h30 đến 20h30, tức là gần 12 tiếng rồi. Có vẻ như ông ta bị giết lúc đang tắm, khi chúng tôi lên vòi nước trong phòng tắm vẫn còn chảy. Cống bị bít lại nên nước mới tràn ra đây thế này. Nguyên nhân tử vong là do con dao này, chỉ một nhát nhưng xuyên tim làm chết người ngay lập tức. Trên dao không có dấu vân tay.
    - Có thứ gì bị mất không?
    - Đồ đạc lung tung vầy khó mà biết được, có lẽ phải nhờ người nhà nạn nhân xác nhận.
    Viên cảnh sát KLEMM cũng nói:
    - Tôi đã lấy xong các mẫu vân tay trong phòng này, vừa nhận được kết quả. Có 4 loại vân tay: một của cô giúp việc, một của nạn nhân, một của con trai ông ta, tên MARROUS và còn lại của cô gái tên ELLY. Ngoài ra tôi còn tìm thấy sợi lông mi giả gần chân giường của ông DUX, chưa xét nghiệm được DNA nhưng chắc là của cô ELLY vì cô ta làm gái ở quán bar. Có lẽ 2 người này đang có quan hệ với nhau.
    - Mỗi loại vân tay được tìm thấy ở đâu?
    - Của nạn nhân thì ở khắp nơi, cả của cô giúp việc cũng vậy. Của MARROUS ít hơn, ở tay nắm cửa, tay vịn ghế, mép giường. Còn của ELLY chỉ có trên áo khoác của ông DUX, mép giường.
    Thanh tra Hannibal ngẫm nghĩ:
    - Cũng không loại trừ trường hợp hung thủ tạo hiện trường giả, nhưng điều này khó mà xảy ra được. Tôi thấy ngoài phòng khách có mấy dấu như dấu chân đi qua.
    - Đúng vậy, ngoài trời rất khô ráo, hung thủ làm thế này khác nào tự thú tội chứ. Chúng tôi đã để ý mấy dấu chân ấy. Giờ tôi sẽ nói cho anh điểm kì lạ của vụ án này.
    - Sao? Các anh phát hiện gì à?
    BRUCE dẫn Thanh tra Hannibal ra ngoài, ở đó có một đường lờ mờ:
    - Sếp có nhận xét gì về mấy dấu này?
    Thanh tra Hannibal ngồi xuống xem xét:
    - Hình như chúng xuất phát từ trong kia ra, vết đi vào không rõ, nhưng đi ra lại rõ ràng hơn.
    - Đúng vậy. Giờ anh lại đây xem. – Viên cảnh sát vừa nói vừa bước lại vào phòng, chỉ vào một chỗ trên tường, gần mép cửa ra vào, đồng thời chiếu đèn vào đó:
    - Đây anh xem.
    - Một vệt máu! – Thanh tra Hannibal quan sát kĩ chỗ đó – Ừm, thoạt nhìn thì tưởng là các vết máu đồng nhất, nhưng chỗ cái áo máu bị kéo lên trên rồi đọng lại bên dưới, còn vết này lại bị quệt ngang và cách cái áo một khoảng. Tức là đây có thể là máu của hung thủ!

    - Dấu giày bên dưới khẳng định lập luận này. Ở ngoài kia do hắn dẫm lên đồ đạc nên không thu được dấu vết, nhưng chỗ này hắn dã dẫm nửa bàn chân vào và không chỉ để lại nét, còn có một chất đen bám ở giày hắn. – BRUCE giơ lên một bao đựng vật chứng – Ta có thể tóm thủ phạm rồi.
    Cảnh sát KLEMM góp lời:
    - Còn một chi tiết nữa có lẽ cũng quan trọng. Tôi đã lên tầng trên tìm thêm manh mối, nhưng trên đó hoàn toàn sạch sẽ chứng tỏ hung thủ chưa lên đó.
    - Có thể hắn quên hoặc vốn không biết rõ về biệt thự này.
    Đúng lúc đó ở dưới lầu vọng lên tiếng nói to:
    - Các ông phải cho tôi vào! Đây là nhà tôi! Bố tôi ở trên đó!
    Thanh tra Hannibal nói:
    - anh con trai về rồi, chúng ta xuống xem sao.
    Ba người bước xuống lầu và thấy 2 viên cảnh sát đang cố gắng giữ một chàng trai cao lớn, tóc xoăn. Anh ta ăn mặc lịch sự, một bộ com lê đen được may cẩn thận, bên trong là chiếc áo trắng cùng cravate đỏ sẫm. Chỉ có điều lúc này chúng xộc xệch, màu đỏ của cái cravate có thể sánh với màu khuôn mặt của chàng trai.
    - Các ông mau buông tôi ra! Tại sao tôi không được vào nhà mình chứ?
    Thanh tra Hannibal lên tiếng:
    - Tuy đây là nhà anh nhưng hiện giờ nó là hiện trường của cảnh sát, nếu anh cố tình xâm phạm chúng tôi buộc phải bắt giữ anh. Đề nghị anh ngồi xuống cái ghế kia để chúng tôi lấy lời khai. Nếu anh hợp tác thì vụ án sẽ được giải quyết nhanh hơn và sau đó anh có thể gặp cha mình.
    Nghe vậy chàng trai bèn thôi chống cự và ngoan ngoãn làm theo lời Hannibal. Anh ta đưa tay sửa lại cổ áo, và khi làm vậy, Thanh tra Hannibal nhận thấy phía dưới cổ tay trái của anh ta có một vết thương đã được băng lại, miếng urgo lấp ló giữa tay áo và dây đeo đồng hồ. Anh lập tức đánh mắt xuống đôi chân chàng trai: đôi giày cũng có mũi tù và hơi thuôn dài, nhưng hoàn toàn sạch bóng. Thanh tra Hannibal kín đáo nhìn 2 trợ thủ của mình, họ khẽ gật đầu.
    - Anh MARROUS này…
    Anh ta ngắt lời ngay:
    - Sao anh biết tên tôi? Tôi đã nói gì đâu?
    - Chúng tôi là cảnh sát mà. Có lẽ trước khi hỏi anh một số câu, tôi cần phải lấy dấu giày và mẫu DNA của anh.
    MARROUS lại nhảy dựng lên:
    - Cái gì? Sao phải làm thế? Chả lẽ tôi cũng là một nghi phạm?
    - Chúng tôi có lí do của mình. Tốt nhất anh nên tự nguyện làm theo yêu cầu trước khi chúng tôi sử dụng các biện pháp cưỡng chế.
    - Thật vô lí hết sức! Sao các người có thể nghĩ tôi giết cha mình? Tôi sẽ không hợp tác với các ông chừng nào luật sư của tôi chưa đến.
    Rốt cuộc thì cảnh sát cũng lấy được các mẫu đối chứng và lời khai của MARROUS. Theo đó thì anh ta đã đi công tác từ hai ngày trước. Trước đó anh ta cũng chưa từng về nhà và chưa gặp bố mình: chỉ có một cuộc điện thoại ngắn giữa 2 người khi anh ta ra sân bay. Hộ chiếu đã được kiểm tra và cô SAMATHA cũng xác nhận rằng 2 ngày qua anh ta không ở nhà hay xuất hiện gần khu vực đó. Tuy nhiên điều khiến cảnh sát khó nghĩ là vết giày hầu như trùng nhưng không có đôi giày nào của MARROUS bị bẩn và vết máu trên tường hoàn toàn khớp với DNA của MARROUS. Còn 2 nghi phạm là ELLY và kẻ có cuộc hẹn bí mật với ông DUX. Nhưng nhật kí cuộc gọi và tin nhắn trong máy nạn nhân đã bị xóa sạch nên tìm kiếm hắn vô cùng khó khăn.
    5h chiều hôm nay, ELLY đã được mời tới sở cảnh sát để lấy lời khai. Thanh tra Hannibal trực tiếp làm việc này. Trong phòng hỏi cung là một thiếu nữ trạc 20 tuổi, mái tóc nhuộm highlight đen đỏ, viền mắt kẻ đậm, mặc một chiếc áo ngắn cổ trễ, quần bò và đi giày cao gót đính đá.
    - Cô ELLY ạ, chúng tôi đã điều tra và được biết mối quan hệ của cô với ông DUX. Ông ta đã chết tối hôm qua trong khoảng từ 19h30 đến 20h30. Tôi đã hỏi người bồi rượu trong bar, ông DUX đã ngồi uống cùng cô từ 18h45 đến 19h10, đúng không? Sau đó 2 người rời quán đi đâu vậy?
    Cô gái vuốt mấy sợi tóc rủ trước trán ra đằng sau rồi mới trả lời:
    - Tôi cho là mấy anh biết cả rồi chứ. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Không phải vì thế mà tôi trở thành nghi phạm chứ?
    - Chúng tôi có bằng chứng cho thấy cô đã ở nhà ông DUX tối qua. Đây là sợi lông mi giả có DNA của cô, được tìm thấy trong phòng nạn nhân. Đã có chuyên gì xảy ra?
    Elly chống 2 tay lên bàn, đan 2 bàn tay vào nhau và rướn người về phía Thanh tra Hannibal:
    - Chắc tôi không nói anh cũng biết rồi nhỉ? Nhưng nếu anh muốn biết chi tiết thì tôi có thể kể thêm nếu chúng ta gặp riêng nhau…
    Hannibal nói, giọng lạnh băng:
    - Đề nghị cô nghiêm túc trả lời câu hỏi của tôi!
    Cô gái có vẻ mất hứng, hún vai nói:
    - Ông ta muốn vui vẻ một chút. Tôi cũng chiều ông ta thôi. Nhưng khi đưa tôi lên phòng thì ông ta có điện thoại. Nghe xong ông ta chả hiểu sao lại đổi ý, cho tôi tiền rồi bảo đi taxi về.
    - Lúc đó là mấy giờ?
    - Tôi không nhớ rõ, hình như 7h20 thì phải.
    - Còn gì nữa không? Cô có thấy điều gì lạ không?
    - Có. Sau khi gọi taxi, ông ta bắt tôi đứng chờ ngoài cổng, còn ông ta đóng cửa trong nhà. Khi ấy tôi rất bực vì cách cư xử của ông ta, nhưng giờ có lẽ tôi phải cảm ơn ông ta về điều đó. Đứng được vài phút tôi có cảm giác như bị theo dõi, liếc nhìn quanh tôi thấy có kẻ đứng nấp sau hàng thông trồng quanh biệt thự. Dù trong bóng tối nhưng tôi vẫn cảm nhận được kẻ đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Tôi sợ hãi, định chạy vào nhà gọi ông DUX thì vừa may taxi đến, tôi vội leo lên xe về bar, ở đó luôn tới sáng nay.
    - Cô đi hãng taxi nào?
    - Marriott.
    - Được rồi, cảm ơn đã hợp tác. Cô có thể ra về.
    Suốt buổi tối, Thanh tra Hannibal không rời văn phòng. Anh tập trung hết sức để phá được vụ án kì lạ này. Mọi thứ tưởng chừng như rõ ràng nhưng lại lẫn lộn trong một mớ bòng bong khó hiểu. Hiện trường đầy điểm kì lạ, các nghi phạm chưa mang đến một lời khai nào khả dĩ cho việc phá án. Còn kẻ bí ẩn đã hẹn riêng với nạn nhân nữa, làm sao để tìm ra hắn? Thanh tra Hannibal với một báo cáo về dấu giày ở hiện trường: giày cỡ M, dài khoảng 13 inchs, hãng giày thông dụng, chất dính ở đế giày là bùn và thạch cao. Tức là kẻ đi giày này cao khoảng 1m90, khớp với ngoại hình của MARROUS.Nhưng anh ta không có một đôi giày nào dính bụi, hơn nữa làm sao anh ta có thể lên máy bay về nhà mà không bị kiểm tra hộ chiếu? Làm sao? Làm sao? Câu hỏi đó láy đi láy lại trong đầu Hannibal.

    Phần 2: Sáng tỏ
    Lại một ngày nữa trôi qua mà vụ án vẫn chưa có tiến triển gì. Thám tử Hannibal đã cắt đặt người theo dõi hành động của cả 3 nghi phạm, còn bản thân anh dò tìm hồ sơ của họ và thống kê lại những việc họ đã làm 2 ngày trước:
    - Cô Samatha có vẻ như hoàn toàn thật thà và vô can. 2 ngày qua cô ta đi làm bình thường, không tiếp xúc với người lạ. Chỉ có buổi chiều trước khi ông Dux chết có người thấy cô ta vội vã rời khỏi biệt thự đi đâu đó một lúc lâu. Việc này được xác minh ngay lập tức, Samatha khai con cô ta đang nằm viện và cô ta phải đi lo viện phí cho con trai.
    - Anh Marrous lên máy bay từ sáng ngày hôm trước, trước khi đi anh ta có gọi điện cho nạn nhân nhưng chỉ có thế, hai cha con ông Dux từ lâu chủ yếu gặp nhau qua điện thoại vì Marrous thường xuyên đi công tác. Tuy vậy tình cảm cha con vẫn tốt đẹp, Marrous rất kính trọng cha mình.
    - Còn Elly gặp nạn nhân khá nhiều, chủ yếu vào chiều tối và họ thường đi nhà nghỉ. Dựa vào mấy hóa đơn và thẻ tín dụng của ông Dux đã xác định được những nơi ông ta hay cùng Elly lui tới.

    Giữa lúc vụ án lâm vào bế tắc thì 1 tin xấu nữa lại đến với cảnh sát. Một nghi phạm của vụ án được phát hiện đã chết lúc 2h sáng hôm nay. Đó là Elly. Một gã say đã vô tình đi qua căn nhà số 24 trên đoạn đường Kensington. Anh ta định “mượn” vườn cây quanh nhà làm chỗ “giải quyết nỗi buồn”, và khi đi ngang cửa sổ, nhờ ánh trăng anh ta thấy 1 đống gì đó trên sàn nhà. Vì trời tối lại say nên mất một lúc anh ta mới nhận ra đó là hình người, sau đó chợt nhớ ra đây là khu nhà hoang, anh ta tưởng mình nhìn thấy ma nên hoảng hồn chạy thục mạng ra khỏi chỗ đó và đâm sầm vào 1 viên cảnh sát đang đi tuần đêm. “Ma… ma…”, anh ta chỉ thốt được mấy tiếng rồi im bặt, tay khua rối rít về phía căn nhà số 24. Anh cảnh sát không hiểu, lại thấy tên này say nên định bắt về đồn, nhưng anh chàng say rượu đã lôi anh ta đến trước cổng ngôi nhà và chỉ cánh cửa sổ cho anh ta. Soi đèn nhìn vào trong, viên cảnh sát cũng sởn tóc gáy trước cảnh tượng trong phòng.

    - Một đêm dữ dội đấy. – THANH TRA HANNIBAL nói – Rượu Chateau, “đá vàng”, hung thủ thuộc loại chịu chơi đây.
    Căn phòng hiện trường có vẻ như từng được dùng làm phòng khách, giờ nó phủ đầy bụi bặm và máu. Trong phòng bài trí rất đơn giản, chỉ có một bộ bàn ghế nhỏ kê ở góc trái, ngoài ra không còn gì khác, nhưng lại ngập trong một đống hổ lốn những mẩu thức ăn thừa, chai rượu vỡ, li vỡ và quần áo rách. Hiện tại có 2 cái xác: một của Elly và một của một cô gái chưa xác định danh tính. Khám nghiệm ban đầu cho thấy họ chết vì mất máu, hung khí là một con dao nhỏ được vứt lại ở hiện trường. Hai cô gái đều bị trói vào hai cái ghế, riêng Elly bị đâm thẳng vào tim nên chết ngay lập tức.
    - Xét theo hiện trường này thì bọn chúng có 2 tên. – THANH TRA HANNIBAL nói.
    - Không phải anh dựa vào hai cô gái này chứ? – Bruce hỏi.
    - Không chỉ có vậy đâu, ở đây có 4 cái ghế mà, và tôi nhận thấy có 2 loại giày trong mớ hỗn độn này.
    - Hiện trường này lạ thật, các vết máu… không bình thường, không thấy dấu vân tay, thậm chí bọn chúng còn cắt cụt cả đầu ngón tay của các nạn nhân để xóa dấu vết.
    - Bọn chúng đã tính toán rất tinh vi, một bọn máu lạnh tâm thần! Quả thật tôi ít thấy vụ nào dã man như vậy.
    - Chỗ này lạ quá này mọi người, - Bruce nói – dường như có vật gì đó đã được đặt ở đây.
    Thật vậy, bên dưới chỗ ổ điện của căn phòng có một khoảng trống bất thường cỡ hơn một viên gạch.Máu bắn đầy tường và sàn nhà nhưng chỗ đó không có một giọt nào, các vết máu bị cắt thẳng ở đầu!
    - Một vật hình hộp, có thể là cái gì được nhỉ? – Klemm nêu nhận xét.
    THANH TRA HANNIBAL nhìn xung quanh, rồi lại nhìn vào chỗ ấy, anh mỉm cười:
    - Tôi nghĩ mình biết đó là cái gì!
    - Thật sao? Nó là gì? – Bruce và Klemm đồng thanh hỏi.
    - Các anh thử nghĩ xem, một vật kì lạ ở một nơi kì lạ. Mà thôi, chúng ta chuyển nốt mấy cái xác và vật chứng về phòng thí nghiệm đi, tôi sẽ giải thích sau. Không hi vọng tìm được chút manh mối nào ngoài căn phòng này nữa đâu, lớp đất đá lổn nhổn ngoài sân và thời tiết khô ráo này quả là thuận lợi cho bọn chúng.
    Đội khám nghiệm rời khỏi hiện trường.

    Hai giờ sau, tại phòng thí nghiệm. THANH TRA HANNIBAL hỏi:
    - Bác sĩ, kết quả ra sao?
    - Họ chết lúc 1 giờ sáng. Cô gái kia do không có vân tay nên tôi chưa biết là ai, tôi đã lấy DNA của cô ta gửi qua Bruce rồi, anh ta có kết quả chưa?
    - Rồi, cô ta tên Clara, 26 tuổi, cũng làm ở bar X. May là cô ta có tên trong hồ sơ lưu trữ vì 2 lần bị bắt quả tang sử dụng ma túy.
    Bác sĩ nói tiếp:
    - Hung thủ đã chuốc thuốc mê họ rồi trói lại để hành sự. Clara chỉ bị một vết bầm nhỏ ở má trái, nhưng bị đâm và rạch tới 9 nhát dao, 2 nhát vào chỗ hiểm, chết do mất máu. Elly có vẻ bị hành hung nhiều hơn, trên người đầy vết đánh đập, anh xem này. – Bác sĩ vén một, hai chỗ khăn phủ thi thể lên – Vết tụ máu dài tựa cây thước học trò, lằn chủ yếu ở tay, ngực và đùi. Cô ta cũng bị đâm 6 nhát, 1 nhát xuyên tim mà chết.
    - Theo ông cái gì gây nên những vết lằn này?
    - Tôi đoán là do thắt lưng. Tôi còn tìm thấy mấy vết thương xước nhẹ ở cuối, có lẽ do khóa thắt lưng đập vào.
    - Còn gì nữa không? Có dấu hiệu xâm hại nào không?
    - Lạ một điều là không. Mới đầu tôi cứ nghĩ là mấy tên biến thái hành hạ nạn nhân trong cơn khoái cảm, nhưng không phải. Vụ này là tư thù thì đúng hơn.
    - Cần biết được ai đã thuê hai cô gái này. Nhưng giờ quán bar đó hẳn đóng cửa rồi, đành đợi tới sáng vậy.


    Buổi sáng, THANH TRA HANNIBAL một mình tới quán bar X. Cửa quán đóng kín mít, đương nhiên, giờ hoạt động của họ phải từ sau 23 giờ kia. Tuy nhiên THANH TRA HANNIBAL cũng không đi tới cánh cửa trước nằm ngay mặt tiền con đường mà vòng về phía sau, đi xuống một lối đi hẹp dẫn tới một cái cửa sắt đỏ đã ngả màu rêu và gỉ thành ra xanh xám. Phải đến lần gõ cửa thứ 5, cái khe nhìn trên cửa mới hé ra, đằng sau là một cặp mắt nhìn vị thám tử kèm theo câu hỏi cộc lốc:
    - Gì?
    THANH TRA HANNIBAL từ tốn rút ra một tờ 50$ và nói:
    - Vào báo cho Paul Benke có ông Hannibal cần gặp, cứ nói có một mối hàng mới và không thắc mắc gì thêm anh sẽ có số tiền này.
    Khe cửa sập xuống tức khắc và sau 10 phút cánh cửa mở ra. Người vừa mở cửa ngoắc tay, THANH TRA HANNIBAL liền đi theo hắn. Sau khi dúi cho hắn tờ bạc, Hannibal tiến vào căn phòng nhỏ khuất sau một tấm rèm dày. Trong phòng khá tối, chỉ có một bộ bàn ghế salon nhỏ ở giữa phòng, bên trái kê một dãy tủ đứng bằng gỗ, có một ngăn đựng rượu che bằng cửa kính khá đẹp. Phía cuối phòng có một cửa ra vào nữa đang đóng. Một người đàn ông trạc 50, gầy gò, có cái nhìn sắc lạnh đang ngồi đó. Ngay cả khi THANH TRA HANNIBAL đã đứng trước mặt, chìa tay cho ông ta, ông ta cũng không đáp lại mà chỉ ra dấu cho anh ngồi xuống. Ông ta rót cho Hannibal một li rượu, rồi tự rót cho mình, đợi anh uống một chút mới lên tiếng:
    - Anh là ai? Tôi chưa từng quen anh, sao anh biết tôi?
    Hannibal lúc này mới chìa thẻ cảnh sát của mình ra, nói:
    - Nếu tôi nói thật từ đầu thì chắc không gặp được ông, ông Benke.
    Benke nhổm mạnh dậy:
    - Cảnh sát? Anh muốn gì?
    - Bình tĩnh nào, tôi không tới vì công việc của ông đâu mà là chuyện khác. Chắc ông chưa biết, hai nhân viên của ông đã bị giết?
    - Bị giết? Ai?
    - Clara và Elly. Họ được phát hiện chết trong một căn nhà hoang. Dựa theo các đầu mối tôi tìm đến đây để làm rõ một số tình tiết.
    - Tôi hoàn toàn vô can, tôi ở đây suốt từ tối qua tới giờ chưa hề đi đâu, có nhiều người làm chứng cho tôi.
    - Thì tôi đã buộc tội ông đâu, ông nhạy cảm quá đấy. Nhưng theo tôi biết thì ông đã đóng cho họ một khoản tiền bảo hiểm nhân thọ không nhỏ.
    - Đó là giao kèo giữa các nhân viên với ông chủ. Tôi đóng bảo hiểm cho họ, trả lương, lo ăn ở và bảo lãnh nếu có chuyện, bù lại nếu họ chết vì lí do gì đó tôi sẽ được hưởng khoản tiền bảo hiểm của họ.
    - Thật là một ông chủ tử tế! Tôi thấy mừng nếu sự thật là vậy, ông Benke. Có điều đợi một người trẻ khỏe như họ chết thì chẳng phải ông quá lỗ trong vụ làm ăn này sao?
    - Nghề này không thiếu rủi ro đâu, như anh đã thấy chuyện xảy ra với 2 cô gái đó. Tất nhiên tôi cũng có phần liều lĩnh khi làm hợp đồng này, nhưng cũng đáng thử chứ.
    - Được rồi, chúng tôi sẽ tìm hiểu thêm. Giờ tôi cần hỏi ông: ai đã thuê Clara và Elly?
    - Một kẻ tên là Lenard, theo như hắn nói.
    - Nhân dạng kẻ đó ra sao?
    - Khá vạm vỡ, râu tóc rậm rạp, đeo kính đen to, ngoài ra hắn còn có hình xăm trên ngực nữa, nhưng tôi không thấy rõ.
    - Còn gì nữa không, quần áo, vòng cổ hay nhẫn chẳng hạn?
    - Không có. Trang phục thì tôi chỉ nhớ hắn mặc áo xanh đen, có hình lộn xộn lắm.
    - Ông thực hiện trao đổi như thế nào? Ông an tâm để người khác mang nhân viên đi sao?
    - Tất nhiên là không, tôi bắt họ đặt cọc trước chứ.
    - Hợp đồng miệng hay giấy?
    - Miệng thôi, chúng tôi không cần cầu kì về vấn đề này.
    - Không cần là sao, tôi nghĩ lí do là vì số tiền bảo hiểm phải không? Ông cũng tính hết mấy chuyện này phải không?
    Benke vụt đứng dậy, nói to:
    - Đừng lôi tôi vào vụ giết người này! Tôi không bao giờ làm mấy trò đó! Nếu xong rồi mời anh về cho.
    - Được rồi, được rồi, tôi sẽ về ngay. Nhưng trước đó tôi còn một câu hỏi cuối: ông còn giữ tiền cọc của tay Lenard đó chứ?
    - Anh định thu hồi sao?
    - Phải, mong ông hợp tác.
    - Vậy thì đừng hòng. Tôi không chịu mất tiền cho bọn cảnh sát vô lí đâu.
    - Tùy ông thôi, nhưng để đến lúc tôi cho ông ra tòa vì tội chống người thi hành công vụ thì đừng trách. Ngoài ra tôi còn chưa nói tới mấy phi vụ ngầm của ông đấy.
    Vừa lúc đó một tên đàn em xộc vào, gườm gườm nhìn Hannibal, nhưng Benke vẫy tay. Ông ta nói bằng giọng cố ghìm xuống, tuy nhiên trong giọng nói có ẩn chứa một sự lo lắng:
    - Tôi chả có gì phải sợ, nhưng… thôi được, tôi sẽ đưa cho ông.
    - Nếu tiền này hợp pháp chúng tôi sẽ trả lại. Cảm ơn ông, chúc ông buổi sáng tốt lành!
    - Không dám.
    Nói xong THANH TRA HANNIBAL quay ra. Được rồi, vấn đề sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Giờ chỉ cần…Anh mau chóng trở về phòng thí nghiệm, giao tập tiền cho Klemm:
    - Klemm, quét dấu vân tay trên số tiền này cho tôi. Những tờ tiền này còn khá mới, có hi vọng tìm được vân tay của hung thủ.
    Chỉ một lúc, Klemm đã cho kết quả:
    - Tìm được 5 loại vân tay rõ nhất và mới nhất. Tôi đã loại hết nghi phạm và tra được một kẻ sống ở khu Highland, đó là tên Richard Lenard, hay còn gọi là Lenard “dao phay”, khớp với miêu tả của tay chủ quán. Hắn vừa ra tù hồi tháng 10 năm ngoái.
    - Khẩn trương đến nhà hắn thôi. Thật kì lạ khi hắn đã thu dọn hiện trường hết sức cẩn thận mà lại không làm gì để xóa vân tay trên tiền cọc, nhất định phải hỏi cung hắn điều này.
    Đoàn xe của ảnh sát mau chóng ập tới bao vây ngôi nhà của Lenard. Đó là một ngôi nhà nằm biệt lập, khuất sau hàng thông lớn, bình thường khó nhận ra được. Cửa nhà đóng. Sau mấy lời cảnh báo và kêu gọi mà không có ai đáp lại, họ áp sát căn nhà.Một viên cảnh sát định đạp cửa xông vào, nhưng anh ta ngạc nhiên thấy cửa nhà không khóa. Đội đặc nhiệm tiến vào nhà, ngay sau đó Bruce cất tiếng:
    - Hỏng rồi, chúng ta không bao giờ có thể buộc tội hắn nữa.
    Trên sàn nhà là xác đã cứng đờ của Lenard. THANH TRA HANNIBAL nghiến răng:
    - Khốn kiếp, chuyện quái gì đang diễn ra vậy?
    Anh tiến lại gần kiểm tra cái xác, các chi và quai hàm co cứng tột độ, miệng sùi bọt. Trên bàn uống nước cạnh đó là một chai rượu uống dở, một đĩa đồ nhắm nhưng rỗng không, chỉ còn mấy miếng vương ra ngoài lòng đĩa. Mấy cái ghế bọc da không có dấu người ngồi. Toàn bộ hiện trường không có vẻ bị xáo trộn gì.
    - Trúng độc. Xét nghiệm mấy thứ này ngay đi.
    - Chết khoảng 5 tiếng rồi, tức là tầm 3 giờ sáng.
    - Coi nào, tại sao lại có chuyện này? Hai kẻ hợp tác với nhau rồi lại quay ra giết nhau là sao?
    - Chúng ta chưa biết, trước mắt cứ lo cái hiện trường này đi đã.
    Sau 20 phút, đội điều tra đi tới kết luận: Hai kẻ tội phạm đã cùng nhau uống rượu, hai cái li đã biến mất nhưng tìm thấy một chút thuốc mê đổ trên mặt bàn. Hai cái ghế dính vài giọt máu nhưng không phải của Lenard mà là của các nạn nhân. Không tìm được vân tay hay DNA của kẻ còn lại. Dựa theo triệu chứng, phỏng đoán Lenard chết vì sốc thuốc phiện. Thanh tra Hannibal nói:
    - Xem xét kĩ hơn quanh nhà đi, tôi tin ta sẽ tìm thấy bằng chứng chứng tỏ Lenard là hung thủ, và biết đâu lại còn lần ra kẻ kia.
    Họ đi xuyên qua bếp để ra đằng sau ngôi nhà, ở đó là một khoảng sân rộng cỏ mọc um tùm. Lúc đi ngang cái lò đốt để ở cạnh cửa bếp, dường như có một linh tính khiến Hannibal phải dừng lại. Anh cúi xuống mở cửa lò ra: trong đó là một đống que gì đó đen đen bốc mùi kì quặc như thịt nướng, nhưng nhìn kĩ thì thấy ngay đó là những ngón tay đã bị đốt đến nhăn nhúm lại. Một trong số đó còn có ngón tay đeo một chiếc nhẫn vàng.
    - Đây rồi, tôi đã bảo mà.
    - Giờ tính sao đây, chúng ta đang phải đối mặt với một tên tội phạm thông minh và hết sức ranh ma. Hắn xóa mọi dấu vết có thể tố cáo hắn.
    - Không, không thể có chuyện trùng hợp như vậy được. Nhất định phải có một điểm vô lí ở đây mà ta phải tìm ra.
    THANH TRA HANNIBAL ngẫm nghĩ, trán cau lại vì tập trung, anh lẩm nhẩm mọi dữ kiện trong đầu hòng tìm được manh mối. Những cái chết không thể là tình cờ, vậy thì sợi chỉ nối chúng với nhau rốt cuộc là thế nào?
    Về đến phòng thí nghiệm, THANH TRA HANNIBAL vội triệu tập nhân viên tới phòng họp, khai thác lại toàn bộ các vụ án.
    - Đây là nghi vấn thứ nhất, đây là nghi vấn thứ hai, đây nữa, cả các manh mối này. Ta đã bỏ sót điều gì?
    - Người anh em sinh đôi của Marrous, các án mạng liên tiếp làm chúng ta quên mất anh ta.
    - Tìm bằng được hắn về đây, tôi lo là ta quá chậm trễ!
    - Mà này, nếu xét theo hiện trường đầu tiên… - Bruce đột ngột nói.
    - Nếu tất cả nghi phạm đều… - Klemm cũng nói theo.
    - Thì chúng ta đã bỏ qua một điều hiển nhiên – Hannibal tiếp lời – Rõ rồi, ta đã mù quáng trong vụ này. Khẩn trương sửa sai thôi, kết thúc vụ này đi các anh! Hung thủ không thể kịp xóa sạch mọi dấu vết đâu.
    Lần sửa cuối bởi Hannibal; 04-15-2015 lúc 05:53 PM
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  2. Đã có 3 người thích bài viết của Hannibal


  3. Facebook comments



  4. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2014
    Bài gửi
    495
    $$$
    1.331
    Like
    8
    Được 29 Like trong 22 bài viết
    Nghe có vẻ rất cuốn :3.
    Không hiểu bằng đây dữ kiện đã đủ để giải chưa hay là phải chờ phần sau nhỉ bác Han?!
    "Nếu thực tế không vừa với lý luận, hãy thay đổi thực tế.".

    -----Albert Einstein-----


    The Faker Inventory
    Sweeney Todd 01. Huy hiệu Mafia


  5. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2014
    Bài gửi
    495
    $$$
    1.331
    Like
    8
    Được 29 Like trong 22 bài viết
    Mà bác chèn lại ảnh nhé
    "Nếu thực tế không vừa với lý luận, hãy thay đổi thực tế.".

    -----Albert Einstein-----


    The Faker Inventory
    Sweeney Todd 01. Huy hiệu Mafia


  6. #4
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    Quote Nguyên văn bởi The Faker Xem bài viết
    Mà bác chèn lại ảnh nhé
    làm smod rồi sửa ảnh cho t đi, ko hiểu sao dạo này toàn bị lỗi
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  7. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    Quote Nguyên văn bởi The Faker Xem bài viết
    Nghe có vẻ rất cuốn :3.
    Không hiểu bằng đây dữ kiện đã đủ để giải chưa hay là phải chờ phần sau nhỉ bác Han?!
    p2 sẽ giúp gỡ nút khi án đến hồi gay cấn, còn dữ kiện thì mỗi phần riêng, mn yên tâm giải nhé
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  8. #6
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    Nếu còn thắc mắc chỗ nào mn cứ hỏi nhé
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  9. #7
    Tham gia ngày
    Aug 2014
    Bài gửi
    495
    $$$
    1.331
    Like
    8
    Được 29 Like trong 22 bài viết
    Ý tôi là dữ kiện phần này đã chỉ ra hung thủ được chưa ý, hay là còn phải đợi phần sau
    "Nếu thực tế không vừa với lý luận, hãy thay đổi thực tế.".

    -----Albert Einstein-----


    The Faker Inventory
    Sweeney Todd 01. Huy hiệu Mafia


  10. #8
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    Mỗi phần riêng mà, có đủ dữ kiện rồi, nếu chưa đủ t đăng án làm gì
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  11. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    ko ai giải án à
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  12. #10
    Tham gia ngày
    Aug 2014
    Bài gửi
    495
    $$$
    1.331
    Like
    8
    Được 29 Like trong 22 bài viết
    Thì cũng khó mà, nhiều đoạn còn khó hiểu nữa, t chưa hiểu đoạn cái áo liên quan gì đến vệt máu cơ
    "Nếu thực tế không vừa với lý luận, hãy thay đổi thực tế.".

    -----Albert Einstein-----


    The Faker Inventory
    Sweeney Todd 01. Huy hiệu Mafia


Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •