>>TIP: “Yêu chính mình là khởi đầu cho một mối tình lãng mạn lâu dài. (Oscar Wilde)„
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 23

Chủ đề: Tuyển tập truyện ngắn trinh thám

  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết

    Tuyển tập truyện ngắn trinh thám

    TIẾNG XE Ô TÔ TRONG ĐÊM


    Vào quãng hơn 1 giờ sáng, cảnh sát nhận được điện thoại của Trần Châu nói rằng vợ anh ta bị giết chết rồi!
    Cảnh sát trưởng Lê Điền phóng xe hỏa tốc tới hiện trường. Đó là một biệt thự mới xây, ở nhà xe phía bên cổng chính có để một chiếc xe ô tô con màu đỏ sang trọng.
    Khi Lê Điền bước tới trước cổng thì bỗng có con chó xồ ra sủa váng lên. Con chó béc-giê đó bị một sợi xích dài giữ lại.
    - Henry, im ngay!
    Nghe tiếng quát, và thấy Trần Châu bước ra, tự giới thiệu. Con chó đó ngoan ngoãn nằm phục, im lặng ngay xuống dưới chân anh ta, xem ra nó đã được huấn luyện chu đáo từ lâu.
    Người chết mặc áo ngủ, ngã xoài trên sàn nhà trong phòng ngủ, trên đầu là vết thương chí mạng, còn rỉ máu.
    Trần Châu quỳ xuống bên xác vợ khai báo với cảnh sát trưởng, giọng run rẩy:
    - Tôi vì một việc nhỏ mà cãi nhau với vợ, tức quá bỏ ra ngoài nhà để hả giận. Khi trở về nhà thì thấy vợ tôi đã bị giết chết rồi. Khi đó là 11 giờ đêm, sau khi tôi ra khỏi nhà có thể là vợ tôi không ra đóng cổng, nên khẳng định có kẻ cướp vào nhà rồi có thể do bị vợ tôi phát hiện, thế là kẻ cướp giết vợ tôi để tẩu thoát!
    - Có đồ đạc gì bị cướp đi không? - Lê Điền hỏi.
    - Tiền mặt và đá quý vợ tôi đặt trong ngăn bàn trang sức không thấy đâu nữa!
    - Khi anh ra ngoài nhà cho hả giận có mang theo con chó không!
    - Không, chỉ có một mình tôi đi ra!
    Việc lấy cung ở hiện trường cơ bản đã xong. Ngày hôm sau, trời vừa sáng rõ là cảnh sát trưởng ra lệnh cho người giúp việc tới hỏi han những nhà láng giềng của Trần Châu. Một lúc sau, người giúp việc quay lại, báo cáo:
    - Nhà láng giềng phía trái có một học sinh đang chuẩn bị cho kỳ thi, tối qua ôn bài suốt đêm không ngủ. Nghe cậu ta nói thì trong thời gian tội phạm gây án không nghe thấy động tĩnh gì lạ thường nào cả.
    - Cũng không nghe thấy tiếng ô tô? - Lê Điền hỏi.
    - Có nghe tiếng ô tô đi ra khỏi nhà xe vào khoảng 11 giờ đêm.
    Lê Điền thấy điều này là hoàn toàn khớp với lời khai của Trần Châu, nên suy đoán ngay:
    - Đúng thế, tội phạm chính là Trần Châu!
    Quả nhiên, qua thẩm vấn Trần Châu cuối cùng đã nhận là do bị phát giác có hẹn gặp ca sĩ ngôi sao mà cãi nhau với vợ, rồi tức quá cầm chai bia nện vào đầu vợ, vốn là vô ý đã giết chết vợ. Nhưng lại không muốn ra tự đầu thú, đã nói bịa ra là việc kẻ cướp giết người. Sau đó, anh ta đi gặp người tình, đã luôn thể đem chai bia đã dùng gây nên án vứt xuống sông.
    Vậy cảnh sát trưởng Lê Điền đã dựa vào chứng cứ gì để biết hành vi tội phạm của Trần Châu? Thì ra chó không sủa chính là chứng cứ. Nếu đúng là có kẻ cướp lẻn vào thì con chó đã qua huấn luyện cẩn thận phải sủa ầm lên. Nhưng cậu học sing ở nhà hàng xóm phía tây chỉ nghe thấy tiếng ô tô. Như vậy chứng tỏ hung thủ là người con chó quen thuộc, cũng chính là Trần Châu - người chủ của con chó!
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  2. Facebook comments



  3. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    ĐÁ QUÝ MẶT TRĂNG

    Cuối mùa thu năm 1871, vào một đêm tối như bưng, sấm chớp mưa gió liên hồi. Viện bảo tàng Hoàng gia London (nước Anh) bị kẻ trộm lẻn vào, lấy đi mất nhiều thứ quý giá.
    Qua quan sát hiện trường và tình trạng gây án có thể suy đoán đây là bọn trộm lão luyện, xảo quyệt đã bày đặt kế hoạch đột nhập chu đáo, tỉ mỉ để gây án. Hệ thống chuông cảnh báo bị phá hoại, nguồn điện bị cắt, khóa bảo hiểm bị mở ra, rồi xe tiếp ứng, đổi xe giữa đường tẩu thoát... đều đâu vào đấy, không để lại bất cứ một sơ hở nào!
    Chính phủ đã cho phát đi trên đài, báo treo thưởng cao giá cho ai tố cáo bọn trộm. Cơ quan cảnh sát cũng đã thành lập một tổ chuyên án trinh sát phá án. Đã một thời gian trôi qua mà chưa có tiến triển nào đáng kể trong việc tìm thủ phạm!
    Một hôm, vị Viện trưởng của Viện bảo tàng nhận được yêu cầu phỏng vấn của Đài phát thanh. Ông ta cau mày, buồn bã, nói:
    - 12 vật lưu giữ trong bảo tàng đã bị bọn cướp lấy đi đều là những thứ cực quý giá, nhất là thứ đá quý mặt trăng ấy thì thật là thứ quý hiếm của thế giới, đnasg giá hàng trăm vạn bảng anh, ai nhìn thấy đều phải trầm trồ, ưa thích!...
    Mọi người sau khi nghe xong buổi trả lời phỏng vấn trên đài phát thanh đều thở dài tiếc nuối những thứ đồ quý đã bị trộm đi mất...
    Nhưng rồi sau đó không lâu, án trộm khó phá đó bỗng nhiên lại chẳng tốn mấy công sức mà được khám phá, Thì ra do nội bộ trộm lục đục mà chúng sơ hở, khiến cảnh sát phát hiện tung tích.
    Tên trộm bị thương nằm trên giường bệnh viện đã phải trả lời chất vấn của cảnh sát:
    - Khi đó tôi và một người khác lẻn vào thì những người khác ở phía ngoài canh gác, tiếp ứng, Sau khi hai người bọn tôi lẻn được vào trong Viện bảo tàng chỉ lấy đi 10 bức danh họa và 1 hộp hổ phách, không gề lấy đi thứ đá quý mặt trăng nào cả. Nhưng mấy người ở bên ngoài không tin, cho rằng chúng tôi không giao ra đá quý Mặt trăng là không thể! Về sau, ngay người cùng lẻn vào trong bảo tàng với tôi cũng cho rằng tôi đã nuốt riêng hòn đá quý đó!
    Hắn gào lên:
    - tôi không lấy, tôi quả là không lấy!
    Khi vị Viện trưởng nhận lại những bức danh họa và hộp hổ phác ở cơ quan cảnh sát, đã mừng rỡ, nói:
    - Cảm ơn thượng đế! 10 bức danh họa và hộp hổ phách đã được thu về hoàn chỉnh, chẳng thiếu thứ gì nữa rồi.
    Có người hỏi ông ta về đá quý Mặt trăng thì ông ta cười cười, trả lời:
    - À, đá quý Mặt trăng ư! Ha ha... , chúng tôi đâu có thứ đó ở Viện bảo tàng!
    Thì ra ông ta nói trên đài phát thanh rằng có đá quý Mặt trăng bị mất trộm chỉ cốt để gây mâu thuẫn trong nội bộ bọn trộm cướp mà thôi!
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  4. #3
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    TÍN HIỆU... VÔ THANH

    Nửa đêm. Tại một khách sạn ở Nhật Bản, Sanio cùng cha đang ngủ say bỗng bị dựng dậy với tiếng đe dọa bên tai hết sức dữ dằn:
    - Dậy mau! Dậy mau!
    Hóa ra, đó là một tên cướp, lăm lăm dao nhọn sắc trong tay.
    Sanio cùng cha run rẩy chui ra khỏi chăn ấm.
    - Không được kêu! Mau đưa ví tiền ra nộp ngay! Nếu không, ta sẽ lấy mạng các ngươi! - Tên cướp vung dao trước mặt hai người, nói.
    Cha của Sanio sợ quá, lập cập sờ soạng tìm ví tiền dưới gối, song Sanio kín đáo giữu tay lại. Sanio giả bộ tìm chỗ này, sờ chỗ kia. Bỗng Sanio nghe tiếng mõ của người tuần đêm vang tới gần dần.
    Tên cướp giục:
    - Có mau lên không nào!...
    Sanio nói:
    - Tối quá! Ông cho thắp đèn lên một chút mới tìm được ví tiền!
    Khi tiếng mõ người tuần đêm truyền tới ngay trước khác sạn, Sanio châm đèn và mới lần chần rút ví tiền dưới gối ra, đưa tới phía tên cướp.
    Tên cướp vừa hạ dao, giớ tay với chiếc ví tiền thì bỗng vang lên tiếng thét của người đi tuần đêm ở ngoài cửa sổ.
    - Bắt cướp! Bắt cướp!
    Tên cướp hoảng hồn, cũng không kịp vớ lấy ví tiền, vội lủi đi khỏi phòng cha con Sanio, Nhưng mọi người trong khách sạn đã tóm được hắn!
    Cha Sanio hỏi người đi tuần đêm:
    - Vì sao ông biết ở trong phòng tôi có cướp?
    Sanio nói:
    - Lúc thắp đèn thì bóng tên cướp cầm dao sẽ in lên cửa sổ. Đó là tín việu vô thanh để chú đi tuần đêm biết mà kêu lên bắt cướp đó mà!
    Người đi tuần đêm, nói:
    - Đúng thế! Đúng thế!. Thật không ngờ cậu bé thông minh, nhanh trí hơn cả người lớn!
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  5. #4
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    NHÀ VIẾT TIỂU THUYẾT TRINH THÁM GẶP CƯỚP


    Cuộc vui nhân sinh nhật đó tới gần 2 giờ sáng mới kết thúc.
    - Đêm khuya lắm rồi! Chị một mình về nhà thế này, chúng tôi thật không yên tâm. Nếu cứ nhất quyết về, để chúng tôi đưa chị về nhé!
    Vợ chồng người bạn nhiệt tình đòi đưa Agassa Keresiti về nhà,
    - Xin cảm ơn. Các bạn cũng đã rất mệt! Không cần tiễn đưa đâu. Mà tôi vốn là nhà viết truyện trinh thám cơ mà, làm sao mà sợ bọn cướp?
    Agassa Keresiti cười nói vậy với vợ chồng người bạn, rồi vội vàng lên đường.
    Nhà viết tiểu thuyết trinh thám người Anh là tác giả của 10 bộ tiểu thuyết trường thiên, nhiều nhân vật do bà xây dựng đã trở nên quen thuộc với những người độc giả thế giới. Nhưng ai dè, đúng vào cái đêm đó, chính bà đã gặp bọn cướp thực sự.
    Khi bà đang đi một mình ở dãy phố, vừa lạnh lẽo, vừa vắng lăgj, đột nhiên có một tên cướp cao lớn, lăm lăm con dao nhọn trong tay, nhảy bổ về phía bà. Biết chạy không thoát bà đành đứng im, chờ đợi việc gì sẽ xảy ra.
    - Anh, anh cần gì? - Bà lộ rõ vẻ cực kỳ sợ hãi, hỏi.
    - Tháo ngay hoa tai của bà ra! - Tên cướp ra lệnh rất cứng cỏi.
    Vừa nghe thấy thế, bà thấy căng thẳng trong óc, song nhanh trí kéo cổ áo áp sát vào mổ mình, đồng thời bằng tay kia dứt hoa tai vứt ra trên mặt đất, nói:
    - Anh lấy đi. Tôi có thể đi rồi chứ?
    Tên cướp thấy bà chẳng để ý gì tới đôi hoa tai, lại cố sức che cổ, cho là vòng đeo cổ của bà mới đáng tiền, nên chẳng cúi nhặt đôi hoa tai trên mặt đất mà lại ra lệnh khác:
    - Đưa ngay vòng đeo cổ của bà ra đây!
    - Ủa, nó có giá trị gì đâu! Xin để lại cho tôi!
    - Đừng phí lời! Đưa mau lên!
    Bà tỏ ra dùng dằng, rồi như vì bị bó buộc mà phải cởi dây chuyền đeo ở cổ ra. Tên cướp vội giằng lấy chạy nhanh vào ngõ tối.
    Bà nhìn tên cướp đã chạy xa mới trút hơi thở phào nhẹ nhõm, cúi nhặt đôi hoa tai vất rơi trên đất lúc nãy.
    Hóa ra, day chuyền đeo cổ của bà là thứ hàng làm giả, còm đôi hoa tai làm bằng vàng thật. Cách giả bộ của bà vừa rồi chỉ là nhằm chuyển sự chú ý của tên cướp từ đôi hoa tai đnasg giá 480 bảng Anh sang chiếc dây chuyền làm bằng thủy tinh, chỉ đáng giá 6 bảng Anh mà thôi!
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  6. #5
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    TẤM THẢM CỦA AI


    Thời Nam Bắc triều, ở Bắc Ngụy có xảy ra một vụ xử án đến ly kỳ.

    Có người gùi một tải muối tới bán ở thị trấn nọ, giữa đường gặp người đốn củi cũng định tới thị trấn đo bán củi, Họ cùng ngồi nghỉ dưới bóng một cây to. Nhưng khi cả hai cùng định đi tiếp thì xảy ra tranh chấp tấm thảm ở mặt đất. Ai cũng bảo là của mình, chẳng ai chịu ai, cuối cung thành ra gianhg giật, đánh nhau to, khiến những người qua đường phải nhảy tới can gián và giải hai người tới của quan.

    Quan tòa bảo họ lần lượt kể lại sự tình đầu đuôi.

    Người bán muối cướp cơ hôi, nói trước:

    - Tấm thảm là của tôi! Tôi tha nó đi khắp nơi để lót vai, đặt lên tải muối đem bán, đã dùng được hơn 5 năm rồi!

    - Mày là kẻ ăn gian nói dối! Làm sao dám lấy của người khác làm của mình? Tấm thảm này khi vào núi đốn củi tôi vẫn khoác cho ấm. Khi vác củi, tôi lại dùng nó làm đệm vai cho đỡ đau!

    Nghe ai nói cũng có lý, chẳng rõ ai là chủ của tấm thảm cả!

    Quan tòa ra lệnh:

    - Cả hai người hãy lui ra ngoài, đợi đấy!

    Khi 2 người đã ra khỏi nơi công đường, quan tòa mới hỏi những người giúp việc:

    - Nếu nện tấm thảm này một trận thì có thể biết tấm thảm này là của ai chăng?

    Những người giúp việc vè người tham dự phiêm tòa đều cười ồ lên, chẳng trả lời quan tòa. Quan tòa nghiêm mặt, bảo:

    - Hãy đặt tấm thảm lên chiếu và đánh 40 roi cho ta!

    Những người giúp việc phải theo lệnh mà làm. Xong đâu đó quan tòa tới xem xét tấm thảm, nói:

    - Đúng là không chịu nổi roi vọt, đã chịu cung khai rồi đây! Truyền cho gọi hai người vào hầu tòa!

    Hai người vào công đường xong, quan tòa nói:

    - Tấm thảm đã cung khai rằng người bán muối là chủ nhân của nó!

    Người bán củi đỏ mặt, cãi:

    - Tấm thảm làm sao biết nói lời cung khai? Tấm thảm đích thực là của tôi.

    Quan tòa chỉ những hạt muối nhỏ bật ra từ tấm thảm, nghiêm khắc nói:

    - Gì đây! Người hãy mở mắt ra xem!

    Lúc đó, người đốn củi mới cúi đầu chịu thua!
    Lần sửa cuối bởi Hannibal; 05-04-2015 lúc 04:46 PM
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  7. #6
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    BÍ MẬT CON ĐƯỜNG HẦM


    Nhà danh họa Hà Lan Kosi (1853-1890) thời trẻ có làm việc ở một công ty mỹ nghệ ở thị trân Hauy.

    Một hôm, Giám đốc Công ty giao cho ông đưa bức họa tới nhà một người sống độc thân. Trước đó một tháng, Kosi đã phải phục chế một bức danh họa theo yêu cầu của người này. Đó là bức tranh của Mirê.

    Khi tới nhà người mua tranh, Kosi thấy cửa lớn mở toang, bèn cứ bước vào. Nghe thấy tiếng rên rỉ vang ra từ phòng ngủ, ông lao tới đó thì nhìn thấy một cảnh sát gục trên sàn mà chẳng thấy chủ nhà đâu cả.

    - Bí mật... từ đường hầm... trốn đi...

    Người cảnh sát cố dừng sức tàn nói đứt quãng và chỉ về phía gầm chiếc giường. Kosi nhìn xuống gầm giường, thấy như có một nắp đậy, dự đoán rằng chủ nhà đã theo con đường đó mà tẩu thoát.

    - Khóa của nắp đây... Mirê...

    Người cảnh sát lắp bắp được vài lời nữa như thế rồi tắt thở! Kosi chui vào gầm giường, cố sức bật nắp đậy, nhưng nó chặt cứng, không nhúc nhích.

    "Người cảnh sát chẳng nói tới Mirê sao? Điều đó có thể là chỉ bức tranh của Mirê! Phải chăng có gì liên quan giữa bức tranh đó và chìa khóa mở nắp đậy?" Nghĩ thế, Kosi gỡ bức tranh của Mirê treo trên tường xuống xem xét khing và phía sau bức tranh, song không phát hiện ta chìa khóa mở nắp đậy đường hầm. Kosi lại tìm tòi ở các ngóc ngách khác trong căn phòng để cố tìm chiếc chìa khóa. Khi tìm quanh chiếc đàn dương cầm, bỗng Kosi nảy ra ý nghĩ: " Hay Mirê là nốt "mi", "rê" trong hệ thống các nốt nhạc?". Thế là điều bí ẩn đã được mở ra: Chiếc nắp đậy ở gầm giường tự động mở, để lộ ra con đường hầm mà chủ nhà đã trốn đi sau khi giết người cảnh sát.

    Sai khi biết rõ bí mật của con đường hâm đó, Kosi mới đi tới Sở cảnh sát để trình báo về vụ án.
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  8. #7
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    BÍ MẬT DẤU CHÂN


    Ngài V trải qua phấn đấu gian khổ nhiều năm mới trở thành một triệu phú, sống trong một biệt thự sang trọng, có nhiều người hầu kẻ hạ.

    Chẳng hiểu do nguyên nhân gì, nhà triệu phú đó, vào một buổi sáng sớm hửng nắng sau hai ngày mưa tầm tã, lại nằm chêt trong vườn biệt thự của mình.

    Cảnh sát sau khi nhận được tin báo án đã lập tức tiến hành kiểm tra hiện trường và khám thi thể, kết quả phán đoán rằng ngàu V là bị sát hại, đồng thời kẻ sát hại là rất hiểu nội tình ở đó. Ở hiện trường cảnh sát còn phát hiện ra dấu chân tội phạm là to mà nông.

    Qua điều tra cảnh sát nhận ra ba người trong dinh thự có động cơ giết người, đồng thời có điều kiện giết ngài V. Thế là họ bèn triệu ba đối tượng nghi ngờ tới thẩm vấn: quản gia, đầu bếp và nhân viên quản lý ngôi biệt thự.

    Qua điều tra dấu chân của ba người đó, thấy chân của bà quản gia rất bình thường, dấu chân của đầu bếp nhỏ và sâu, dấu chân của nhân viêc quản lý biệt thự to và sâu. Không có dấu chân một người nào giống như dấu chân phát hiện ở hiện trường. Những cảnh sát thông minh qua dấu tích chân của ba người mà tìm ra hung thủ.

    Bạn có thể phân tích ra hung thủ là kẻ nào không?

    Hung thủ là tên đầu bếp. Từ dấu chân to mà ông phát hiện được trên hiện trường mà xem xét thì đó là đầu bếp có cỡ người thấp bé vì muốn đánh lạc sự chú ý tới hắn nên khi giết người đã đi vào đôi giày to!
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  9. #8
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    CHIẾC ÁO NGỦ


    Ở nước nọ có một nhà buôn đồ cổ. Buổi tối hôm đó anh ta tiếp một người bạn mới quen là một người sưu tầm đồ cổ.

    Hàn huyên một chặp, nhà buôn khoái trí khoe với người bạn mới mấy thứ đồ cổ đắt giá nhất của mình. Người bạn mới cứ trầm trồ khen hoài. Đêm khuya, Nhà buôn đưa bạn vào phòng khách nghỉ, không quên khóa cửa và buộc con chó ở ngoài canh chừng.

    Quãng nửa đêm, người khách đó cuỗm mấy thứ đồ cổ quý định trốn đi, đâu ngờ bị chủ nhà phát giác, hai bên đánh lộn nhau. Con chó lại cắn bị thương chủ nhà, làm cho anh chàng ăn cắp trốn chạy được!

    Nhà buôn đồ cổ cuống lên gọi điện thoại báo cảnh sát tới hiện trường. Công ty bảo hiểm tài sản cũng cử người đến. Nếu quả thực bị mất trộm thì nhà buôn đồ cổ sẽ được bồi thường một món tiền, theo quy định.

    Từ hiện trường nhân viên công ty bảo hiểm xem xét, thấy rõ là nhà buôn đồ cổ bị mất cắp thật. Nhưng vấn đề ở chỗ là vì sao anh ta lại bị chó nhà mình cắn bị thương? Nhà buôn đồ cổ cũng chẳng lý giải nổi điều đó cho thật rõ ràng.

    Nhân viên Công ty bảo hiểm nói:

    - Việc này thật chẳng hợp lý, hợp tình gì cả! Từ xưa tới nay có bao giờ chó được huấn luyện chu đáo lại đi cắn chủ nhà! Vụ án này thật khó tin quá! Công ty chúng tôi không nhận bồi thường cho chủ nhà buôn đồ cổ đâu!

    Vị cảnh sát trưởng chú ý tới chiếc áo ngủ bị cắn xé rách bươm, lại nhìn thấy con chó cứ quẩn quanh chiếc áo ngủ ấy bỗng vỡ lẽ ra. Ông ta hỏi:

    - Ông chủ hiệu buôn hãy xem kỹ xem chiếc áo ngủ này có phải của ông không?

    Nhà buôn nhặt chiếc áo ngủ, lật đi lật lại xem kỹ, kêu lên:

    - Ủa! Không! Đây không phải là chiếc áo ngủ của tôi. Áo ngủ của tôi có hai bông hoa thêu ở hai ống tay áo, do con gái tôi thêu mà!

    Vị cảnh sát trưởng mỉm cười, nói:

    - Thế là rõ rồi! Các người đánh nhau ở trong đêm tối mà chó thì chỉ theo dấu mùi ở chiếc áo mà cắn xé. Chiếc áo ngủ này là do tên kẻ trộm tráo với áo ngủ của ông trước khi nó hành sự. Nó đã có sự sắp đặt như thế. Cho nên, không nghi hoặc gì nữa, đây là vụ mất trộm thật sự.

    Về sau, tên kẻ trộm cũng bị bắt. Hắn đúng là tên chuyên trộm cắp đồ cổ.
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  10. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    CHIẾC BÁNH TRONG TAY NGƯỜI BỊ SÁT HẠI




    Một hôn, nhà toán học Pháp Glima (1811-1832) đi thăm người bạn thân là Luibai. Ông ở phòng số 9 trên tầng 2 của một tòa nhà 4 tầng. Nhưng thật kinh ngạc vì khi ông đẩy của phòng vào thăm bạn thì căn phòng trống huyếch, trống hoác, chẳng thấy bạn đâu!

    Người quản lý khách sạn kể:

    - Ngài Luibai đã chết nửa tháng nay rồi! Ngài đó đã bị kẻ nào đâm chết, đúng vào hôm cha mẹ gửi tiền tới cho. Số tiền đó cũng đã bị cướp đi!

    - Đã bắt được hung thủ chưa?

    - Tói giờ vẫn chưa tìm ra được hung thủ. Luibai và tôi là đồng hương. Mỗi khi nướng bánh vẫn đem biếu ngài đó đôi chiếc khiến ngài rất vui. Đâu ngờ, ngài còn cầm chiếc bánh trong tay mà đã bị đâm chết. Cảnh sát cũng nghi hoặc chẳng hiểu vì sao một người bị đâm trọng thương, sắp chết mà tay còn cầm chặt chiếc bánh nướng?

    - Không có dấu tích gì về hung thủ sao?

    - Xin nói nhỏ một chút! Hung thủ khẳng định chỉ ở toà nhà này thôi! Trước khi án mạng xảy ra, tôi cũng trực ở đây, không có ai lạ tới toàn nhà này cả. Nhưng tòa nhà này có mấy mươi phòng, với hàng trăm người cơ mà. Thật đau đầu!

    Gloma hỏi:

    - Tầng 3 có mấy phòng?

    - Mỗi tầng nhà đều có các phòng đánh số từ 1 đến 15.

    Gloma nhờ người quản lý dẫn mình lên tầng 3. Khi sắp đi hết tầng đó, Gloma hỏi:

    - Ai ở căn phòng này?

    - Anh ta tên là Mite, tham tiền, hám rượu. Nhưng chiếc bánh thì chẳng có liên quan gì tới anh ta. À, tiện thể nói cho ngài rõ là hôm qua anh ta đi đâu rồi ấy, chẳng về nữa!

    Gloma lớn tiếng khẳng định:

    - Đó là tên giết người! Người bị hại cầm chặt chiếc bánh nướng trong tay là làm ám hiệu để giúp tìm kẻ giết người. chiếc bánh nướng có tên gọi theo tiếng Anh là Pie, mà Pie theo chữ Hy Lạp là số vô tỷ, bằng 3,1416, thường lấy tròn là 3,14. Chiếc bánh nướng cầm chắc trong tay là ám chỉ hung thủ trú ở tầng 3 phòng 14. Luibai rất thích học toán. Trước lúc chết, ông ta nhớ tới chiếc bánh nướng vừa hay có thể dùng làm ám hiệu đó, bèn nắm chắc chiếc bánh nướng trong tay đó mà!

    Căn cứ theo chỉ dẫn đó, kẻ có tên Mite đã sa lưới. Qua tra xét, hắn đã phải thú nhận rằng vì hám tiền, lại biết Luibai vừa nhận được tiền gửi về, bèn giết Luibai để cướp tiền.
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


  11. #10
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    898
    $$$
    8.973
    Like
    28
    Được 59 Like trong 34 bài viết
    ĐÒN TUYỆT VỜI CỦA NHÀ BÁO ANLIÊNG




    Ga cuối con đường sắt chạy tới Paris đây rồi! Cô nhà báo Pháp Anliêng là người đầu tiên nhảy xuống tàu; vội vàng nhảy bổ tới nhóm cảnh sát, nói:

    - Ví tiền của tôi bị lấy cắp mất rồi! Xin các ông giúp tôi lục soát, kiểm tra hành khách một chút!

    Cảnh sát nhìn đoàn người xuống tàu nhộn nhạo như ong vỡ tổ, nhíu mày, phẩy tay tỏ ý bất lực, nói:

    - Xin lỗi, thưa cô! Chúng tôi không thể khám xét tất cả các hành khác được đâu!

    Anliêng nói:

    - Không cần như vậy đâu. Chỉ cần yêu cầu hành khách nam giới bỏ giầy ra để kiểm tra chân là đủ!

    - Như thế là thế nào?

    - Tôi đã giẫm thật mạnh lên chân của kẻ cắp, nên trên đó có để lại dấu tích.

    Vốn là khi Anliêng đi tới đường sắt để lên tàu, bỗng thấy một luồng khói thuốc phả vào gáy, rồi một bàn tay nam giới, từ phía đằng sau thọc vào ngực mình rút ví tiền. Anliêng đã nghe bọn lưu manh ở ga tàu đó sẵn sàng đâm người bị ăn cắp hô hoán lên, nên giả vờ như bị vướng người ở phía trước, lùi chân giẫm lên chân kẻ phía sau cô, song kẻ đó không hề lên tiếng gì cả.

    Cảnh sát theo đề nghị của Anliêng đã tập trung các hành khách là nam giới yêu cầu cởi giầy, kiểm tra và tìm ra người đàn ông bị giẫm trên giày chân trái. Kiểm tra kỹ thấy vết giẫm đó đúng như vết gót giày cao gót của Anliêng. Cảnh sát dẫn người đó vào phòng trực ban để khám xét thì quả nhiên tìm thấy cí tiền của Anliêng. Hóa ra trước tiên hắn dùng cách thổi khói thuốc lá để phân tán sự chú ý của Anliêng, sau đó thì móc ví của cô! Về sau có người hỏi Anliêng vì sao dám khẳng định kẻ bị cô giẫm lên là kẻ ăn cắp ví tiền của cô mà không phải là kẻ khác? Anliêng mỉm cười:

    - Nếu không phải là kẻ móc ví tiền của tôi thì tôi giẫm phải chân, họ tất la to lên, trách móc tôi. Thế nhưng hắn lại im như thóc vậy! Chứng tỏ hắn sợ lộ hành vi xấu xa của nó, đành ngậm miệng, chịu đau.

    Người đứng cạnh Anliêng khen ngợi:

    - Đòn của cô thật tuyệt vời. Cô đã phán đoán đúng, dựa theo tâm lý của kẻ tội phạm! Thật là một đòn tuyệt vời!
    Không còn gì bất hạnh hơn khi đã biết một nửa sự thật mà không khám phá nốt nửa còn lại


    Hannibal Inventory
    03. Huy hiệu Công Lý


Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •