>>TIP: “Hãy nhìn ra thế giới xung quanh để thấy rằng bạn vẫn còn rất hạnh phúc so với những đau khổ mà người khác đang phải gánh chịu.„
Hiện kết quả từ 1 tới 1 của 1

Chủ đề: Kỳ án mắm tôm

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2016
    Bài gửi
    75
    $$$
    428
    Like
    61
    Được 23 Like trong 21 bài viết

    Kỳ án mắm tôm

    Tự nhiên tôi nhớ lại cách đây 18 năm. Hồi đó còn là cậu sinh viên đẹp trai, hiền lành, trong sáng ngây thơ (giờ vẫn vậy, nhưng đỡ hơn một chút).

    Ngày đó thằng bạn thân học cùng lớp với tôi tên là Tú, cả lớp gọi là Tú ông cho có vần, dù nó chẳng liên quan đến gái mú hay có tính cách dâm dục gì cả, thậm chí còn như thằng tri thức mọt sách.

    Buổi học đầu tiên hôm đó là môn tiếng Anh, mọi người ùa vào lớp thì ôi thôi, mùi mắm tôm nồng nặc xông thẳng vào mũi, buốt đến tận óc. Cô giáo và học trò chỉ còn cách bịt mũi, bỏ chạy ra ngoài.

    Bỗng nhiên thầy Toán cao cấp có mặt tại đó từ bao giờ, dù hôm nay thầy không có tiết dạy ở lớp tôi. Thầy nhiệt tình vào hỏi thăm cô tiếng Anh, đứng đó động viên an ủi gì đó.

    Thỉnh thoảng buồn với không khí trầm lặng, đều đều của những bài giảng nhàm chán, giờ có đứa cầm chai mắm tôm đến rồi hắt lên các bàn học cho vui và đặc biệt là chỗ bàn của giảng viên. Tất nhiên sau trận đó là cả bọn được nghỉ để truy tìm tội phạm, tha hồ bàn tán xôn xao, không khí nhờ đó mà ồn áo, náo nhiệt hơn hẳn.

    Oái oăm thay, tôi lại luôn được giao nhiệm vụ điều tra và phát hiện xem đứa nào trong lớp làm việc đó để giao nộp cho nhà trường có biện pháp xử lý nghiêm khắc, một việc làm chẳng hay ho gì khi phải hỏi han, thẩm vấn chính bạn bè của mình và đặt họ vào tình huống của kẻ bị tình nghi.

    Dù có sự trợ giúp và ghi chép cẩn thận của Tú ông sau khi thẩm vấn từng đối tượng tình nghi trong lớp, nhưng tôi vẫn thất bại trong việc buộc tội họ, ai cũng đều ngoan cả và có vẻ vô tội.

    Tại thời điểm xảy ra vụ hắt mắm tôm vào lớp, kẻ xuống thư viện, người chưa đến, đứa đến sớm thì tranh thủ đi đái, đi ỉa vì nhà bị mất nước mấy hôm… tất cả đều có chứng cứ ngoại phạm.

    Mà cũng đúng thôi, hắt mắm tôm vào lớp thì phải nhằm vào thời điểm trước giờ học, chưa có ai xuất hiện ở đó, chứ hung thủ chẳng dại mà thực hiện hành vi vào lúc đông người. Nếu nghi ngờ thì chỉ có thầy Toán cao cấp, sở dĩ nghi ông thầy này là bởi vì ông đang có ý định cưa cẩm cô Tiếng Anh.

    Vụ án mắm tôm xảy ra ngay trước tiết học đầu tiên lại chính là môn Tiếng Anh. Hung thủ có thể muốn cho cô giáo nghỉ để đưa đi chơi chẳng hạn, vì hôm trước có người ở lớp nhìn thấy cô giáo phóng xe vượt đèn đỏ bị công an đuổi, cô sợ quá bỏ chạy nên đâm vào mẹt trứng vịt lộn của người bán hàng vỉa hè, đền mất mấy trăm, chân cô bị bong gân tím bầm, đi lại tập tễnh như thọt.

    Sau khi phân tích với cả lớp về âm mưu của thầy Toán cao cấp và động cơ gây án có thể vì tình yêu, sâu xa hơn là sự quan tâm muốn nhân cơ hội này để cô được nghỉ ngơi sau vụ chấn thương vì vượt đèn đỏ chẳng hạn. Thầy đang cưa cẩm cô thì khả năng gây án là hoàn toàn có thể.

    Hướng điều tra thay đổi, đang từ sinh viên lại chuyển sang thầy giáo. Sau khi phân tích, thảo luận, chúng tôi quyết định kéo cô ra một góc và trình bày điều đó, giờ chỉ mong vào sự thành thật nhận tội của thầy toán mà thôi.

    Và nếu được thì sẽ nhờ cô khuyên thầy nên tự thú để hưởng sự khoan hồng.

    Cô tiếng Anh nghe xong, mặt bỗng đanh lại, đỏ ửng rồi chuyển sang tái. Cô ngẫm nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng nói với tôi:

    “Thôi bỏ qua em ạ. Không nên truy cứu và ầm ĩ lên làm gì, quan trọng vẫn là uy tín của lớp. Coi như không có chuyện gì nhé.”

    Tôi không hiểu hết ý của cô, có thể cô muốn mọi chuyện dừng lại tại đây. Tự nhiên cô đưa cho tôi 4 tờ 50k, mỉm cười hiền lành:

    “Hai tiết học coi như nghỉ, trong khi chờ dọn dẹp lớp, các em xuống căng tin trường uống nước vậy. Các thầy giám thị có hỏi thì cứ nói là không tìm được ai và đừng nhắc gì đến thầy toán nhé.”

    Cô kiên quyết nhét tiền vào túi áo tôi rồi tập tễnh bước đi. Lương tâm tôi cảm thấy bứt rứt không yên, hung thủ có lẽ đã tìm ra, nhưng điều đó khiến tôi không vui. Trọng trách còn đang nặng quằn vai mình, chẳng lẽ không được tố giác ra sự thật ư?

    “Cô đâu rồi các em?” Thầy toán cao cấp hấp tấp chạy tới, khuôn mặt chứa đầy sự lo lắng. “Đã tìm được ai gây ra chưa?”

    Thằng Tú ông cười nhạt, nói nhỏ vào tai tôi: “Thầy diễn như thật nhỉ…”

    Mấy thằng còn lại trong lớp cũng nhìn thầy soi mói, hay đúng hơn nhìn vai diễn của thầy rất sống động và chân thực.

    “Cô nói với em là bỏ qua chuyện này, không truy cứu nữa.” Tôi nói. “Hôm nay không có tiết toán, sao thầy lại ở đây vậy?”

    “Thầy…” Có vẻ ấp úng, thầy nói tiếp. “Biết cô bị đau chân, nên sáng nay thầy đưa cô đi làm thôi…”

    Thấy bọn tôi vẫn nhìn chằm chằm vào mắt, thầy thở dài: “Cô định xin nghỉ dạy hôm nay nhưng không có ai thay, nên...thầy cũng động viên cô cố gắng, xong thì đi…”

    “Nghĩa là sáng này thầy và cô đều có ý định nghỉ?” Nhận thấy thái độ lúng túng của thầy, tôi đành đi vào thẳng vấn đề đang có nhiều nghi vấn. “Ban giám thị đang giao cho em nhiệm vụ phải tìm ra người làm việc này, dù cho đó là ai đi nữa, việc này ảnh hưởng trầm trọng đến lớp, thầy biết đó…”

    Bỗng nhiên thằng Cường trợn tròn mắt, nói lớn: “Á. sáng nay em thấy thầy và cô ăn bún ở gần trường…”

    “Ăn bún, có phải ăn bún ốc?” Tôi hỏi, chi tiết thằng Cường phát hiện ra có thể là mấu chốt quan trọng để phá vụ án này.

    Nhận ra những con mắt nghi ngờ đang dồn về phía mình, thầy mếu máo giải thích: “Các em buồn cười nhỉ, cả trường mình chỉ có duy nhất quán bún ốc đó. Thầy và mọi người ăn sáng là chuyện bình thường, chẳng lẽ các em nghĩ thầy là người hất mắm tôm vào lớp?”

    “Cũng không hẳn là thế, nhưng đúng là thầy có liên quan.” Tôi nói.

    “Liên quan?” Thầy bật cười nhăn nhó. “Các em đang đùa à?”

    “Thầy và cô ăn bún ốc đúng không?” Thấy kẻ tình nghi gật đầu xác nhận, tôi hỏi tiếp. “Thế có ăn mắm tôm không ạ?”

    “À…Đầu tháng… thầy kiêng không ăn mắm tôm.” Thầy đáp.

    “Thế cô có ăn không ạ?”

    Đến lúc này đến lượt mặt thầy tái đi sau khi nhớ ra điều gì đó, có vẻ khủng khiếp.

    “Thầy…không…không…nhớ...nữa…”

    Tôi nhìn sang thằng Tú ông, có vẻ hiểu ý, nó nói: “Để tôi xuống quán ốc hỏi xem có mất chai mắm tôm nào không là mọi chuyện sẽ rõ ràng.”

    Vừa nghe câu đó, thầy bỗng giật bắn mình, giọng hốt hoảng hơn: “Thôi không cần đâu…Để thầy tính xem thế nào.”

    Nhưng không kịp nữa, thằng Tú ông đã chạy một mạch xuống dưới cầu thang.

    “Thầy biết đấy…” Tôi nói. “Ai ăn bún ốc cũng thường có chai mắm tôm trên bàn, trùng hợp sự việc lớp học bị hất đầy cái chất nặng mùi đó.”

    “Chẳng có lẽ lại là…” Thầy lẩm bẩm thành tiếng.

    “Thầy nói gì vậy?”

    “À không, không có gì…” Thầy lại cười méo xệch cái miệng rồi nhìn xa xăm.

    Thằng Tú ông chạy hồng hộc lên, miệng hớt hải nói: “Bà bún ốc đang than vãn bị mất chai mắm tôm kìa…”

    “Rõ rồi.” Đến lượt tôi thở dài. Cả bọn cũng nhìn nhau gật gù.

    “Thôi bỏ qua đi các em ạ.” Thầy cười. “Các em thông cảm cho cô…”

    “Sao ạ?” Tôi ngắt lời.

    “À, không…không.” Thầy vỗ vai tôi, nhẹ nhàng rút ví ra, đưa cho tôi vài tờ tiền, đắn đo một lúc, thầy rút tiếp tờ 100k nữa đưa cho tôi. “Đằng nào cũng nghỉ học, các em xuống dưới kia mà uống nước cho vui. Chả mấy khi lĩnh lương, thầy mời mấy đứa một bữa…”

    Chưa kịp chờ tôi phản ứng, thầy tiếp: “Chuyện mắm tôm khép lại đi các em, làm lớn chuyện chẳng để làm gì, đôi khi dẫn đến những hiểu lầm không đáng có.”

    “Việc này…” Tôi ấp úng, cảm thấy khó xử.

    Thằng Tú ông mắt sáng lên, như đã hiểu vấn đề, nó lại nói nhỏ vào tai tôi: “Chúng ta bị lừa rồi, hoá ra kẻ chủ mưu hất mắm tôm vào lớp chính là cô tiếng Anh...”

    “Thôi thầy đi có việc đã.” Ánh mắt thầy loé lên sự nhân từ, hào hiệp. “Nếu các giám thị có hỏi thì đừng kể gì cả, đừng nhắc gì đến cô nhé, coi như không biết ai cả…”

    Cả bọn kéo xuống căng tin, trong lòng vẫn chưa hết thắc mắc, dù gọi đồ ăn và đồ uống thoải mái với số tiền 500k.

    “Vậy thì ra chính thầy là người hắt mắm tôm vào lớp chúng ta, nguy hiểm thật…” Thằng Cường vừa tu lon nước ngọt vừa lắc đầu.

    Tú ông bật cười: “Mày ngu bỏ mẹ, thế mà không hiểu. Người hất mắm tôm chính là cô tiếng Anh, cô muốn nghỉ nên bày ra trò đó.”

    Một thằng khác nói: “Khéo có khi cả hai người đó thông đồng với nhau đấy, tao vừa thấy thầy đèo cô ra khỏi cổng trường rồi…”

    “Tình yêu của đôi này sặc mùi nhỉ.” Tú ông gật gù. “Nhưng công nhận cô giáo chúng ta mưu sâu thật, khắm hơn cả mắm tôm.”

    Tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì giúp cho thầy và cô giữ được uy tín với nhà trường và không thể tiết lộ hung thủ ra được.

    Sáng đó tôi ăn bún ốc xong, nhìn thấy thầy và cô đưa nhau vào quán nên tôi mới lấy trộm chai mắm tôm để làm mọi việc trên, nhằm xáo trộn tí cho vui. Gây án đúng thời điểm thì hung thủ khó mà bị phát hiện được.

    Sau này thầy và cô cũng đã làm đám cưới, đứa con trai bây giờ cũng đã là sinh viên năm thứ nhất.

    Nguồn: Hội thích truyện trinh thám
    Tác giả: Bác Kim Tam Long tác giả Mặt Nạ Trắng



    vutuanhaihn@yahoo.com.vn Inventory


  2. Những người thích bài viết của vutuanhaihn@yahoo.com.vn


  3. Facebook comments



Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •