NHỮNG VỤ ÁN BÍ ẨN TRONG PHÒNG KÍN

1. Vụ án phòng kín không thể giải quyết

Kết quả hình ảnh cho Isidore Fink

Ngày 9/3/1929, Isidore Fink bị bắn chết tại tiệm giặt ủi Fifth Avenue (tiệm này là của Isidore) ở số 4, hướng đông phố 132nd tại thành phố New York. Cảnh sát được gọi tới bởi người hàng xóm của nạn nhân là Locklan Smith,người nghe được tiếng hét thất thanh và những âm thanh của 1 cuộc vật lộn bên trong tiệm của Isidore.

Nhưng khi cảnh sát tới hiện trường, họ phát hiện của bị khóa từ bên trong nên liền nhờ 1 cậu bé chui qua của sổ nhỏ của căn phòng. Nạn nhân bị bắn 2 phát: 1 phát vào vai và 1 vào tay trái, bàn tay trái của cái xác còn có thuốc súng cháy. Sau khi điều tra hiện trường, cảnh sát xác nhận rằng đây không phải là 1 vụ án cướp của do còn rất nhiều tiền trong người Isidore, máy thu tiền của tiệm và không có hung khí tại đây. Ban đầu,cảnh sát không cho rằng đây là 1 vụ án phòng kín vì giả định hung thủ có thể chui qua cửa sổ nhỏ để vào.

Ngay lập tức, 1 số người nhỏ con trong sở được triệu tập nhưng không ai chui vào được. Rồi cảnh sát mới quan sát cậu bé chui vào 1 lần nữa và xác định là 1 vụ án phòng kín vì đến cả 1 cậu nhóc còn chui qua cái cửa sổ đó đầy khó khăn. Giả thuyết thứ 2 là Isdore bị bắn ở ngoài phố nhưng vết thuốc súng trên tay nạn nhân lại chỉ ra cự ly bắn của súng là khá gần.

Sau 2 năm điều tra, ủy viên hội đồng thành phố New York là Edward P. Mulrooney đành khép lại vụ án và gọi đây là “Vụ án phòng kín không thể giải quyết”.

2. Kẻ giết Joseph Bowne Elwell là ai?

Nạn nhân lần này là Joseph Bowne Elwell, 1 trong những tay bài xuất sắc nhất thế kỉ 20, ông bị bắn chết tại căn nhà ở Manhattan ngày 11/6/1920. Quản gia của Joseph sau khi ra ngoài về, đã tìm thấy xác của Joseph ngồi sụp xuống với 1 lỗ đạn vào đầu ở tuổi 44. Vụ án đã gây ra 1 làn sóng dư luận mạnh mẽ vì tầm quan hệ của ông với giới truyền thông và tính chất vụ án, vụ án phòng kín không hề có 1 manh mối nào.

Theo nhận định của cảnh sát, Joseph bị bắn thẳng ngay vào giữa đầu bởi 1 khẩu revolver 45 và căn nhà hoàn toạn được đóng kín trong lúc ông chết (ngoài cửa ra vào của bà quản gia). Tờ New York Times đã có 1 miêu tả chân thực về vụ án: “1 trong những vụ án được thực hiện xuất sắc nhất trong lịch sử tội phạm, nạn nhân không bị bắt cóc hay đe dọa, không có 1 sự dằn co, đồ đạc trong nhà được giữ nguyên và đặc biệt không có ai vào và ra trong khoảng thời gian Joseph vào và thời điểm tìm thấy xác…”.

Dĩ nhiên, ban đầu người ta cũng nghi ngờ bà quản gia nhưng có chứng cứ ngoại phạm và thời điểm cái xác chết đã làm bà sạch tội. Cảnh sát không tìm thấy bất cứ hung khí, lỗ đạn (chứng tỏ không phải bắn từ ngoài vào) và nhân chứng.

Thế người đàn ông Joseph này là ai ??? Trong giới bài bạc, đây là 1 trong những ông trùm. Joseph học đánh bài từ khi còn rất trẻ và tham gia thị trường bài bạc ngay lúc trưởng thành. Ông có được rất nhiều tiền và danh vọng từ khắp các sòng bài ở New York. Thời điểm 1910 – 1920.. Joseph và cộng sự là Harold Vanderbilt là 1 trong những cặp bài trùng quyền lực nhất nước Mĩ. Và đến tận bây giờ, ảnh hưởng của Joseph trong giới bài vẫn còn đó, thể hiện rõ ở công thức đánh “Elwell Double”.

Tài năng của Joseph không những được thể hiện trong bài bạc, Joseph sở hữu rất nhiều kho hàng, tổ chức hơn 20 cuộc đua ngựa cá độ và là 1 người đàn ông hào hoa. Trong 1 lần phỏng vấn, ông đã nói rằng ông đã ngủ với hơn 50 người phụ nữ có chồng, và 1 số có chìa khóa nhà ông (manh mối)… hoặc đó là ông chồng của họ đã ra tay. Ông còn truyền cảm hứng cho nhiều cuốn sách trinh thám, điển hình là “Vụ án của Benson” do S.S. Van Dine viết. Đến giờ,vụ án vẫn chưa bao giờ được giải đáp.

“Không được mạo hiểm, trừ khi bạn chắc chắn về những gì thử thách đó sẽ tiết lộ.” – Câu nói của Joseph Bowne Elwell

3. Cái chết của Julia Wallace

Vụ án của Julia Wallace là 1 trong những cái chết phòng kín kinh điển nhất, như là được tái hiện từ trong 1 cuốn sách trinh thám nổi tiếng. Nghi can duy nhất của vụ án này là chồng bà, William Herbert Wallace, nhưng ông lại có chứng cứ ngoại phạm ở nơi công cộng.

Không ít người thời bất giờ đã gọi vụ này là “vụ án phòng kín không tưởng mà không ai có thể thực hiện”. Nhà phê bình James Agee đã miêu tả: “mọi chi tiết đều quá điên rồ, không tưởng, mọi thứ sẽ không bao giờ được sáng tỏ”. Kẻ giết người bí ẩn này đã tự miêu tả hắn là “R. M. Qualtrough.”

Nhưng câu hỏi được đặt ra của cảnh sát là kẻ giết người thực tế có phải là William hay hắn chỉ đang cố tình đổ tội cho anh ??? Cuộc tranh luận về vấn đề đó không bao giờ có lời giải đáp.

Thời điểm vụ án xảy ra, William đã 52 tuổi và sống cùng nạn nhân như 1 cặp vợ chồng trong 18 năm. Ông là 1 điệp viên bảo hiểm của công ti Prudential nổi tiếng, nhưng ông thường công kích cảnh sát là lũ hèn nhát gây nhiều tranh cãi. William còn có sở thích đánh cờ, 1 người trong club đã nói với báo chí: “Nếu ông ta không bị treo cổ vì giết vợ, ông nên bị giết vì chơi cờ quá hay” (ý nói đánh cờ ăn tiền).

Ok, ta đã sợ lược qua, giờ vào chi tiết vụ án.

Câu chuyện xảy ra vào 19 tháng Giêng, 1931

Một buổi sáng thứ 2, William đến club cờ vua để chuẩn bị cá cược như thường lệ. Không lâu sau khi ông tới thì chủ club đã nhận được 1 cuộc điện thoại từ 1 kẻ lạ mặt tự gọi mình là “R.M. Qualtrough”, yêu cầu William tới 25 Menlove Gardens East vào ngày mai để nói về chuyện con gái của ông.

Khi chủ club nói cho William biết về tin nhắn đó thì ông khăng khăng không hề biết 1 ai tên Qualtrough và chưa từng nghe về số nhà 25 phía Tây vườn Menlove. William về nhà vào lúc 6h tối ngày hôm sau.

Cũng đêm hôm đó khoảng 6h30 đến 6h45 tối, có 1 cậu bé đưa sữa đã gặp Julia lần cuối cùng (có bằng chứng ngoại phạm do có người nhìn thấy cậu ấy không đi vào nhà).

Kì lạ, sau khi khẳng định mình không quen biết ai tên là Qualtrough, thì khoảng 7h 3 phút tối đó William đã phóng xe để đi gặp “Qualtrough.” và trên đường đi tới phía Tây vườn Menlove còn dừng lại hỏi đường 1 số người nên có chứng cứ ngoại phạm. Không lâu sau…..ông phát hiện địa điểm phía Tây vườn Menlove thực chất không hề tồn tại mà chỉ có 1 con đường tên là Menlove….William đã đi hỏi từng người 1 tại khu vực đó về khu vực phía Tây vườn Menlove và cái tên “Qualtrough.” nhưng không có ai biết về chúng. William còn yêu cầu cảnh sát tìm giúp ông nhưng không ai có thể biết được số 25 phía Tây vườn nằm ở đâu và ông còn hỏi “Đã 8h chưa ???”.Và dĩ nhiên, lúc đó, ông gần như không thể nào bị tình nghi được nữa.

Lần xuất hiện tiếp theo của ông là ở nhà trên con phố Wolverton Street. Hàng xóm nói rằng trông ông lo lắng và có điều gì đó kì lạ. William liên tục đút chìa khóa 1 cách điên loạn rồi đạp cửa xông vào nhà riêng của mình. Bên trong nhà là xác của Julia.

Xác Julia nằm trên ghế trước lò sưởi, 1 bên đầu bị đập mạnh tới mức lòi cả não ra ngoài, sau đó xác định là bị đập 11 lần bởi cây xà beng bị cùn. Máu văng khắp phòng, vệt máu cao nhất là 2m trên tường nhà, trên người nạn nhân mặc 1 cái áo Mackintosh bị cháy 1 nửa của chồng bà (vết cháy còn mới). Sau khi hàng xóm ùa vào, William chỉ nói được rằng: “Chúng đã giết cô ấy, nhìn đầu của Julia đi”.

Cảnh sát yêu cầu giáo sư John McFall (giáo sư giỏi) tới xem xét, John xác định Julia bị giêt lúc 6h tối. Sở cảnh sát còn huy động lực lượng đi lục soát mọi căn nhà từ phố Wolverton tới đường Menlove nhưng không tìm  được hung khí khả nghi hay bất cứ thứ gì liên quan đến vụ án.

Quá ít thông tin, cảnh sát đành phải đưa William vào tình nghi số 1 với lí do chán nản chuyện gia đình.

Người dân Liverpool đa số đều đồng tình với cảnh sát. 1 số người dân đặt ra 1 vài giả thuyết khá thú vị: William đang sử dụng thuốc phiện và đã ngoại tình nên mới giết vợ. Willam phát hiện vợ mình bị bệnh nan y nên mới giết cô. Hung thủ là tình nhân của Julia, công ty bảo hiểm giết Julia…

Dĩ nhiên, William có quá nhiều chứng cớ ngoại phạm (có cả chứng cứ ở đồn cảnh sát thì chịu) và Julia không hề có 1 mối quan hệ thân thiết quá mức với ai ngoại trừ chồng, những người bạn của cô đứng ra làm chứng rằng cô không tham gia 1 buổi tiệc hay đi chơi với ai gần đây, và Julia vẫn rất khỏe mạnh nên không thể nào công ty bảo hiểm lại giết cô.

Nhưng tại sao William vẫn bị nghi ngờ à ??? Bởi vì ngoài William thì không có ai có thể làm được vụ án này cả. Hiện trường là 1 phòng kín hoàn toàn, ngoài William bước vào tìm thấy xác thì không hề có ai vào được căn nhà do chỉ có 2 vợ chồng là giữ chìa khóa, cửa sổ đều đóng kín và ống thông khói thì lửa cháy lớn cộng với việc không có dấu hiệu ngổn ngang do ai dẫm đạp. Hơn nữa những người bạn của ông miêu tả ông là 1 người rất thông minh và xảo quyệt làm cho cảnh sát không còn cách nào ngoài đưa ông lên vị trí tình nghi số 1.

Sau nhiều phiên tòa và điều tra, William thoát tội nhưng cuộc sống của ông thì không được tốt đẹp lắm. Hằng ngày hòm thư của ông ngoài thông báo trả tiền chi phí thì còn lại 90% là thư đe dọa.

Ok, bây giờ chúng ta cùng vào phân tích vụ án nhé:

Đầu tiên là “Qualtrough”, tên này có % cao nhất là kẻ giết người, nhưng mà tại sao kẻ giết người lại cẩn thận để William có nhiều chứng cứ ngoại phạm trong khi anh ta là người dễ thế tội nhất ???

Thứ 2, nếu tên đó không phải William thì chắc chắn phải là người thân của cậu vì cuộc gọi đó là vào thứ 2 chơi cờ hàng tuần của club, 1 sự kiện nhỏ, không quan trọng mà chỉ người trong hội mới biết. Julia cũng phải biết anh ta vì nếu có 1 người lạ, 1 người như Julia sẽ không bao giờ để cho hắn vào.

Thứ 3, cuộc gọi cho William quá trùng hợp, anh ta vừa đến club chưa được 1 phút và có người gọi ngay ư ???

Thứ 4 và quan trọng nhất, có phải William đang cố tạo chứng cứ ngoại phạm, bây giờ, bạn bật google map và tìm đường Menlove sẽ phát hiện nó nằm khá gần nhà của William. Thế thì vì sao anh ta không sử dụng bản đồ trên xe mà phải đi khắp khu đó hỏi đường ???

Thứ 5, đó là cách nói chuyện của William khi nói chuyện với cảnh sát : “Đã 8h chưa ???” và việc anh cứ hỏi nhiều người trong khi đã nắm rõ câu trả lời.

Mặc dù thế, có 2 thứ giúp anh thoát tội cực kì dễ là thời gian vụ án và chứng cứ ngoại phạm. William ở đường Menlove vào lúc 6h49 và cậu bé giao sữa nhìn thấy Julia là vào khoảng 6h30 tới 6h45 nên bất khả thi để kết tội. Nếu có thể thì bạn nghĩ William có thể bổ đầu vợ mình 11 nhát rồi dọn nhà sạch sẽ tiêu hủy chứng cứ rồi quay trở lại đường Menlove trong 19p (tính từ lúc thấy William ở đường Menlove cho tới lúc William hỏi đường người đầu tiên) rồi quay lại Menlove.

Khoảng đường từ nhà anh tới Menlove là khoảng 30p đấy nhé.

4. Căn phòng của Emily

Sợ lược vụ án:

12/11/1907, xác của Emily (hay còn gọi là Phyllis) Dimmock được tìm thấy tại phòng trọ khóa kín, tình trạng bị cắt cổ (cổ gần đứt ra khỏi thân) đến chết.

Kênh Discovery Channel đã đưa vụ án vào top 3 vụ án bí ẩn nhất Anh (chỉ sau “Jack the Ripper” và “Bí ẩn Peasenhall “)

Vụ án được điều tra liên tục trong 4 năm nhưng không bao giờ tìm ra hung thủ.

Cuộc đời của Emily và những chi tiết đáng chú ý:

1. Như đã nói ở trên, xác của Emily, 1 cô gái điếm được tìm thấy tại phòng trọ khóa kín trong tình trạng bị cắt cổ.
2. Phyllis không phải tên thật mà là Emily Elizabeth Dimmock.
3. Cô sinh ở làng Standon, Hertfordshire vào ngày 20/10/1884.
4. Cha Emily quản lý 1 công ty sản xuất bia tên Red Lion.
5. Gia đình cô chuyển nhà 2 lần: vào năm 1895, tới Hitchin và vào năm 1897, tới Bedford.
6. Emily ban đầu làm người ở nhưng sau đó đã được cha cô cho vào làm phục vụ ở khách sạn Swan. Không lâu sau em cô lấy chồng là 1 sĩ quan cảnh sát, em của Emily khăng khăng bắt chị mình nghỉ việc tại nơi đó.
7. Năm 1905, Emily thuê nhà tại số 1 phố Bidborough. Chủ nhà là John William Crabtree, người mà không lâu sau cái chết của cô bị cảnh sát bắt vì kinh doanh nhà thổ.
8. Năm 1906, Emily lấy chồng là Bertram Shaw.
9. Shaw (chồng Emily) làm việc tại 1 nhà hàng ở đường cao tốc, anh thường đi lúc 4h15 chiều và về lúc 11h30 tối. Nhưng vào ngày xảy ra vụ án, Shaw ở lại nhà hàng suốt đêm nên có chứng cứ ngoại phạm của vụ án.
10. Lúc Emily và Shaw có mặt ở nhà, Emily là 1 cô vợ hiền. Nhưng khi Shaw ra ngoài, Emily là hà thiên lộn.

Cái chết của Emily
Thứ 6 ngày 6/11/1907, Emily gặp tình nhân là Robert Wood tại quán rượu Eagle ở đường Royal College. Robert đã lấy và gửi cho Emily 1 tấm bưu thiếp, trong đó ghi: “Em yêu, ta sẽ gặp nhau lúc 8h15 tại phố Rising Sun nhé.” và kí tên là Alice để khỏi cho Shaw nghi ngờ.

Tấm bưu thiếp lần đầu được thấy bởi bạn của Emily vào thứ 2 ngày 9/11 và trở thành manh mối đầu tiên của vụ án. Trong khi đó, Shaw vẫn làm việc.

Emily đã dẫn 1 người đàn ông về nhà để xã giao vài phát khoảng 3 đêm. 1 trong số đó là phụ bếp tên Robert Percival Roberts.

Vào đêm 11/11/1907, Robert đang ở Rising Sun với người bạn là Frank Clarke cùng với Emily ở quán rượu Eagle rồi trở về nhà.Đây là lần cuối ta thấy Emily.

Sáng sớm 12/11/1907, mẹ của Emily tới thăm cô. Từ đêm hqua tới khoảng 11h30 sáng khi mẹ Emily tới, không ai gặp Emily (chứng tỏ cô bị giết vào buổi đêm). Mẹ Emily gọi cửa nhưng không ai trả lời nên đành đợi Shaw về mở. Shaw thấy phòng bị khóa bên trong nên gọi chủ nhà mở cửa. 3 người họ là 3 người đầu tiên báo với cảnh sát…

Căn phòng bị lục lọi, những tấm bưu thiếp tình tứ bị đốt cháy có vẻ như để che giấu (Robert không phải người duy nhất gửi bưu thiếp). Bồn rửa của căn phòng dính máu chứng tỏ hung thủ đã làm sạch trước khi bỏ trốn.

Tấm bưu thiếp được tìm thấy bởi Shaw. Và khi đó, Robert đã bị tình nghi là kẻ giết người.

Chứng cứ:
Cuộc phỏng vấn Robert là 1 trong những cuộc phỏng vấn khắc khe nhất, cảnh sát hỏi hết mọi khía cạnh và tất cả những ngưởi lquan đến anh đều bị triệu tập.

Đừng thắc mắc vì sao không xét nghiệm ADN hay vân tay nhé, đây là năm 1907, lúc này chưa có đâu. Điều duy nhất chúng ta biết được là Emily bị cắt cổ từ trái sang phải. Khi giám định dạ dày, cơ quan pháp y xác định khoảng thời gian chết của cô là vào khoảng 3h sáng tới 6h sáng.

Lúc này có lẽ Emily vẫn còn ngủ vì không có 1 vết thương ngoài da nào của sự dằn co, chỉ có 1 vết cắt mạnh ở cổ. Tác động của lực giúp cảnh sát xác định rằng lúc đó hung thủ ở bên phải chiếc giường, nhân lúc đang ngủ mà hắn ra tay nhanh gọn. Thật ra cắt cổ 1 người không phải dễ đâu các bạn, dễ nhất là khi người đó đang không cảnh giác.

Robert Wood được nhìn thấy cùng với Emily tại quán rượu bởi những người bạn của Emily và 1 người quản lý hiệu sách tên Joseph Lambert. Nhưng 1 điều gì đó đã làm Lambert thay đổi lời khai trong quá trình điều tra.

Ngày cuối cùng của Emily, cô nhận được 2 lá thư, 1 lá ta không thể biết được của ai và 1 lá là của Robert. 2 lá đó cô đều đem đi đốt. Lá thứ 2 thực sự không có tên nhưng trước khi đốt thì cô đã đưa cho Robert xem và chính anh khẳng định là do anh gửi.

Sau khi tấm bưu thiếp được tìm thấy, Robert sợ bị liên lụy nên lẩn trốn (không tìm ra do tên ghi trên bưu thiếp là Alice) nhưng do cảm thấy nặng nề nên đã nói với 1 cô gái tên Ruby Yong. Trong 1 lần nói chuyện với bạn. Ruby đã kể ra và cuối cùng, Robert bị bắt.

Robert bị bắt nhưng không thể bị kết tội.
Anh có quá nhiều bằng chứng, thứ nhất là người đã đi cùng anh tới quán rượu tối đó đã đi với anh đến tận nhà. Thứ 2 là hàng xóm đều trông thấy Robert. nên anh được thả tự do
Nhưng nếu không phải Robert giết, thì là ai ????

5. Bí ẩn Peasenhall

Bí ẩn Peasenhall là 1 trong những vụ việc đáng chú ý nhất ở Anh trong giới điều tra và là 1 trong những vụ án “bước ra từ tiểu thuyết”.

Rose Harsent là 1 hầu gái tại gia đình nhà Crisp tại ngôi làng Peasenhall, Suffolk. Vào Chủ Nhật ngày 1/6/1902, bố của Rose đến thăm con gái bằng cửa sau thì thấy xác của Rose nằm chênh vênh ở cầu thang, xác của cô có nhiều vết đâm chém, bị cắt cổ và trang phục của cô bị bốc cháy (có lẽ để hủy chứng cứ). Bạn đầu, họ nghĩ là do Rose có thai nên mới tự sát nhưng không có hung khí trong vòng khắp khu vực nên xác định là 1 vụ giết người.

Bác sĩ pháp y và cảnh sát đã ngay lập tức có mặt tại hiện trường. Sau khi giám định, người ta phát hiện cô đã chết 4 giờ trước và đang có thai. Cảnh sát còn phát hiện được 1 cuốn sổ bí ẩn trong phòng Rose, trên đó có ghi 1 cuộc hẹn vào lúc nửa đêm với nạn nhân và xác của Rose bị xâm hại. Gia đình Crisp lúc đó tất cả đều ra ngoài từ sáng sớm và có chứng cứ ngoại phạm.

Xác định mức độ nghiêm trọng của vụ án, cảnh sát đã lục soát và tìm được nghi phạm là 1 người đàn ông tên Gardiner. Cuộc thẩm vấn đầu tiên diễn ra, Gardiner khẳng định mình không hề gửi hay có 1 cuộc hẹn nào với Rose, ông nói lúc đó đang ở nhà với vợ và không chỉ vợ ông mà hàng xóm còn khằng định đêm đó Gardiner không hề ra khỏi nhà vào đêm đó.

Gardiner bị triệu tập tới tòa án 3 lần, dĩ nhiên không lần nào kết tội được ông. Vụ án phức tạp đến mức cảnh sát thời bấy giờ không muốn theo đuổi nó nữa và Gardiner được tự do.

Sự dã man của vụ án trên (1 người mang thai bị hiếp và giết chết) đã làm giới báo chí Anh tốn khá nhiều giấy mực trong 1 thời gian dài. Còn về Gardiner, ông bỗng trở thành 1 người nổi tiếng và có mặt trên truyền hình thường xuyên. Mặc dù nhận được khá nhiều thư đe dọa vô danh yêu cầu ông nhận tội, Gardiner vẫn từ chối thay tên đổi họ mà chỉ chuyển từ Suffolk tới Southall ở London….rồi biến mất 1 cách kì lạ.

Mặc dù không có cơ sở để kết tội Gardiner nhưng cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra ông và người dân ở Peasenhall. Họ giả thuyết rằng có thể là 1 người nào đó trong làng đã có quan hệ mờ ám với Rose, nhưng gia đình Crisp nói rằng Rose ít khi qua lại với người dân xung quanh nên họ không thể cung cấp chứng cứ.

1 giả thuyết khác là chính bà Gardiner đã giết Rose vì phát hiện ra vụ ngoại tình (có thể có hoặc không) nên đã giết Rose, nhưng việc cái xác có dấu hiệu bị hiếp tại hiện trường và chứng cứ ngoại phạm đã bác bỏ giả thuyết trên.

Những điểm kì lạ của vụ án
1. Chiếc váy bị cháy, chúng ta đều biết là cái xác chết 4 giờ trước, nhưng tại sao chiếc váy lại vẫn còn cháy khi ông bố Rose đến thăm nhỉ ??? Nếu hung thủ cố tình đốt phi tang thì phải đốt ngay và trong 4 giờ ko thể nào còn lại xác.
2. Lời khai của hàng xóm nói rằng Gardiner ko hề ra ngoài, chứ có nói thêm là ra ngoài bằng của trước đâu ??? Tại sao cảnh sát lại chỉ thẩm vấn đến đó ??? Sao họ có thể lấy lời khai trong khi họ còn không biết rằng Gardiner có thể ra ngoài bằng những đường nào nhỉ ???
3. Những bức thư đe dọa của Gardiner có phải do hung thủ gửi hay không ???

6. Hiện trường đánh đố

Fred Oesterreich thường xuyên nghe thấy những tiếng động lạ trên gác mái nhà mình trong 1 năm nhưng mỗi lần ông định kiểm tra, cô vợ Dolly lại ngăn cản. Bà nói rằng đó là do ông tưởng tượng.
Nhưng kì lạ là Fred không chỉ có 1 căn nhà. Ông có 4 căn nhà ở Milwaukee, nơi ông làm việc và mỗi lần ông và vợ đi đến 1 căn nhà và qua đêm, ở đó lại có những tiếng động lạ. Không những thế,Fred còn tinh ý phát hiện rằng 1 số đồ vật của ông bị dịch chuyển 1 cách đáng ngờ khi gia đình ông ra ngoài.

Năm 1913, lần kỉ niệm 15 năm ngày cưới, gia đình Oesterreich càng ngày càng lục đục vì tới giờ họ chưa có lấy 1 đứa con.

Câu chuyện chuyển biến vào 1 ngày bình thường, Dolly nói với Fred rằng máy khâu của cô bị hỏng và Fred đã cử 1 người trong nhà máy tới để sửa giúp cô, tên là Otto.

– Sợ lược về Otto: 1 cậu trai cao 1m5, mắt lồi (buggy eyes để biết thêm chi tiết), có khá nhiều mụn trứng cá và đeo mắt kính.

Dần dần, Otto thường đến giúp Dolly và dần thay thế cho Fred khi vắng nhà để trò chuyện. Otto cũng khá thân thiết với ông chủ của mình…. cho tới khi Otto lén lút đi du lịch cùng Dolly. Từ đó, Fred cấm Otto tới nhà mình và tới gần Dolly.

Sau đó, Fred lập thêm 1 nhà máy ở LA và chuyển nhà vài lần.

Cho tới tháng 4/1922, cảnh sát Beverly Hills nhận được một cuộc gọi từ hàng xóm của Fred Oesterreich nói rằng nghe thấy tiếng súng nổ và tiếng thét thất thanh của 1 người phụ nữ. Cảnh sát có mặt, tìm thấy xác của Fred tại phòng khách gần cửa và 1 cửa sổ mở trong nhà (vẫn là phòng kín nhé). Khám nghiệm cho thấy hung khí được bắn tại vị trí rất gần. Trong phòng ngủ của họ, người ta tìm thấy Dolly bị khóa trong tủ.

Giải thích hiện trường: vụ án này có hiện trường rất thú vị nên mình chia ra làm 3 khu vực: phòng khách -> phòng ăn -> phòng ngủ.

1. Phòng khách nơi Fred chết: Cửa ra vào bị khóa, lối từ phòng khách vào phòng ăn có 1 cái cửa, và dĩ nhiên nó khóa từ bên trong phòng khách.

2. Phòng ăn: nơi có cửa sổ mở và có cầu thang lên phòng ngủ.

3. Phòng ngủ: Cửa vào phòng khóa từ bên trong, tủ nhốt Dolly lại bị khóa bên ngoài.

Những đồ đạc đắt tiền bị lục lọi. Còn về Dolly, cô nói rằng lúc đó đang xếp quần áo thì nghe thấy tiếng dằn co trong nhà. Vừa chạy xuống thì nghe tiếng súng nên la lên và bị đánh ngất, khi tỉnh dậy thì thấy nằm ở bên trong tủ quần áo.

Cuộc điều tra ngôi nhà phát hiện mặc dù bị lục lọi nhưng thứ duy nhất bị đánh cắp là 1 chiếc đồng hồ kim cương của Fred.

Ban đầu, cảnh sát nghi ngờ do Dolly làm khi nghe cô nói về những cuộc cãi nhau, cô lập tức chối bỏ và khẳng định mình không liên quan đến vụ án, chưa kể cô còn nằm trong tủ quần áo lúc được tìm thấy. Vài tuần sau vụ án, cảnh sát đào bới vườn nhà Fred nhưng không tìm thấy hung khí và xung quanh khu vực khi nghe thấy tiếng súng đều ùa ra đường nhưng không nhìn thấy ai khả nghi.

Vài năm sau, vợ của nạn nhân gửi 1 nghìn đôla cho cảnh sát trưởng Herman Cline để lật lại vụ án. Lần này, bà cung cấp 1 vật quan trọng đó là chiếc đồng hồ bị mất cắp, Dolly nói rằng tìm thấy nó ở dưới chiếc ghế sofa mặc dù trước đó khi cảnh sát điều tra,họ nhận thấy rằng chiếc đồng hồ bị lấy đi từ chính cổ tay cái xác. Không lẽ lấy đi rồi lại để dưới gầm ghế ???

Khẩu súng được cảnh sát bí mật tìm ra, nó ở bảo tàng La Brea Tar Pits. Nhưng về đêm….bảo tàng đóng kín chứng tỏ hắn đã tới bảo tàng vào buổi sáng để bỏ lại hung khí hoặc có cách nào đó để đột nhập vào buổi đêm. Trên súng có dính máu của Fred.

Tháng 7/1923, Dolly bị bắt vì giết chồng vì lời khai không thuyết phục.

7 năm trôi qua, vụ án chìm vào quên lãng, cho tới khi luật sư Shapiro ra mặt và nói rằng ông có thế giúp cảnh sát điều tra kẻ giết người thật sự. Và thông tin về kẻ tình nghi duy nhất của ông là…. Otto.

Otto đã đứng ra trước cảnh sát và thừa nhận rằng mình giết Fred. Đêm xảy ra vụ án, Otto đã cùng về với Fred và có cuộc nói chuyện xảy ra xô xát với Fred và bắn chết anh. Nhưng thú bị là đêm đó ấy, hàng xóm khẳng định chỉ có 2 vợ chồng về nhà. Chưa hết, lời khai của Otto chỉ nói tới việc anh trốn thoát bằng cửa sổ,nhưng khi cảnh sát hỏi anh làm sao để tạo ra 1 hiện trường kì dị như vậy.

Otto hoàn toàn không biết 1 chút gì và khẳng định lúc mình chạy trốn còn thấy Dolly đứng nhìn. Sau đó, 1 tổ điều tra đã đi theo Otto trong vài tháng nhưng không thấy anh ta liên lạc với bất cứ ai lạ mặt.

Otto sau đó được thả và vụ án khép lại không có 1 chút manh mối nào về kẻ giết người thật sự.

7. Chết đói

Mary Jane (spooderman) Barker là 1 cô bé 4 tuổi sống ở Bellmawr, New Jersey. Vào lúc 10:30 sáng ngày 25/2/1957, Mary biến mất khi đang chơi với chú chó spaniel của hàng xóm ở gần nhà.

Sau khi tìm kiếm, cảnh sát Edward Garrity xác định đây là 1 vụ bắt cóc do có 1 dấu chân đàn ông gần 2 dấu chân: của Mary và của chú chó dẫn tới 1 bãi bùn rồi biến mất.

Ngày 3 tháng 3, cô bé Maria Freitta 6 tuổi, hàng xóm của gia đình Barker và chủ chú chó bị mất, cùng với cậu và dì của cô đi tới 1 nhà trọ mà họ vừa mới mua lại. Khi Maria mở cửa buồng ngủ bằng chìa khóa, chú chó của cô xông thẳng ra ngoài. Bên trong buồng có thêm xác của Mary Jane chết đói trong tư thế ngồi, chiếc áo khoác màu xanh của Mary phủ kín đầu cô. Căn phòng bị khóa từ bên trong nhưng chiều cao của Mary còn không với tới được nắm cửa.

Mary được xác định là chỉ chết cách đây 2 ngày, tức là có lẽ cô đã bị nhốt vào trong buồng trong 3 ngày đầu tiên.

Điều kì lạ là căn nhà chỉ vừa mới được phục hồi từ chính phủ, cả chục người đã vào đó để kiểm tra 3 lần nhưng không ai thấy Mary và trong phòng có đầy đủ dấu vết chứng tỏ Mary đã ở trong buồng trong 3 ngày trước khi chết. Thậm chí chủ nhà trước đã đi kiểm tra nhưng không thấy dấu vết của cô và chú chó.

Xét nghiệm cho thấy cô không bị đánh đập, cưỡng hiếp mà chỉ chết đói. Cuộc khám nghiệm còn cho thấy 1 mẩu thức ăn duy nhất trong bụng cô là 1 chút bánh quy socola cùng loại với thứ cô ăn vào buổi sáng cô mất tích. Chú chó đã ở chung với Mary Jane suốt 5 ngày nhưng người ta không thể xác định làm sao nó lại còn sống sót. Trong phòng có nhiều lỗ nhỏ khẳng định cô không bị chết ngạt và trong phòng không có dấu hiệu của khí lạ.

1 số câu hỏi được đặt ra là:

– Ai có thể bắt nhốt Mary vào buồng ngủ của 1 căn nhà đang bị chính phủ quản lí ???
– Dấu chân lạ đó rốt cuộc là của ai ???
– Tại sao Mary lại không được tìm thấy ở 3 lần lục soát căn nhà đó ???
– Có thể tên bắt cóc có họ hàng với Mary hay không ???
– Có phải việc Maria tìm thấy xác bạn cô trong buồng là trùng hợp ???
– Có lẽ nào 1 cô bé 4 tuổi lại bị chết đói trong khi chú chó lại sống 1 cách bth ???
– Đây có phải là 1 vụ án được lấp liếm, 1 sự kiện kì dị hay 1 tai nạn ???

Nguồn: Internet

 

VỤ ÁN HOA HẬU NHÍ

Đêm Noel năm 1996, gia đình Ramsey ở Boulder, Colorado Mỹ gọi điện cho cảnh sát thông báo con gái họ, JonBenét Ramsey bị bắt cóc và thủ phạm đã để lại một bức thư tống tiền trong nhà họ.

Vụ sát hại hoa hậu nhí chấn động nước Mỹ: 20 năm vẫn bế tắc-1

Bức thư tống tiền gia đình Ramsey (Nguồn: CBS)

Bức thư có hàm ý như sau:

“Gửi ông Ramsey

Chúng tôi đang giữ con gái ông. Cô bé vẫn an toàn và nếu muốn con gái khỏe mạnh trong năm 1997 sắp tới, ông hãy làm theo sự chỉ dẫn dưới đây.

Hãy rút 118 nghìn USD từ tài khoản và mang số tiền này về nhà, đặt vào trong một túi giấy. Số tiền 100 nghìn USD gồm các tờ mệnh giá 100 USD và khoảng 18 nghìn USD các tờ mệnh giá 20 USD.

Tôi sẽ gọi điện đến trong khoảng từ 8 đến 10 giờ sáng mai để chỉ cho ông cách giao tiền. Quá trình vận chuyến tiền sẽ mệt đấy nên tôi khuyên ông nên nghỉ ngơi. Chúng tôi sẽ luôn giám sát ông và muốn con gái trở về sớm, ông hãy giao tiền sớm cho chúng tôi…”

Sau nhiều giờ tìm kiếm, cảnh sát cùng cha nạn nhân là ông John Ramsey đã phát hiện thi thể cô bé tội nghiệp với dây thừng quấn quanh cổ, tay bị trói ngược trên đầu và miệng bị bịt kín, nằm trong hầm rượu, được phủ một tấm khăn trắng lên trên. Sau khi khám nghiệm tử thi, cơ quan chức năng nhận định cô bé JonBenét chết do bị đánh đập, bóp cổ và chấn thương hộp sọ, không có dấu hiệu xâm hại tình dục. Nguyên nhân chính dẫn đến cái chết là do bị ngạt và chấn thương nặng não.

Bước đầu điều tra, cảnh sát nghi ngờ đây là một vụ ngộ sát chứ không phải giết người có chủ ý. Họ đặt ra nhiều giả thuyết có thể là do cha mẹ hay anh trai của cô bé là Burke Ramsey, 9 tuổi đã ngộ sát con gái mình. Trong khi đó, cựu thám tử Lou Smit lại nghi ngờ có một người thứ 3 trong vụ án mạng này, nhưng ông không điều tra được rõ ràng. Gia đình Ramsey vẫn thuộc diện tình nghi.

"hoa hau nhi" bi sat hai gay chan dong nuoc my hon 30 nam truóc hinh anh 1

Hoa hậu nhí 6 tuổi người Mỹ JonBenet Ramsay. Ảnh: Getty

Vụ án ngay lập tức nhận được nhiều sự chú ý của truyền thông và người dân. Đến bây giờ, đây vẫn được coi là một trong những vụ án mạng ám ảnh nhất nước Mỹ. Đến tháng 10 năm 1997 đã có hơn 1.600 người trong phạm vi liên quan đến vụ án.

Năm 2003, dấu vết DNA được lấy từ quần áo của nạn nhân được xác định là của một người đàn ông lạ mặt, loại trừ khả năng nghi phạm là những người trong gia đình của JonBent, như cha, mẹ và các anh trai cô bé.

Cô bé được nhìn thấy lần cuối cùng vào 10h tối 25/12/1996 trong giường ngủ tầng hai ở ngôi nhà rộng 4 tầng. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian xảy ra vụ việc, 3 thành viên khác của gia đình cho biết không nghe thấy tiếng động gì lạ.

Ngoài ra, trong báo cáo sơ bộ, cơ quan điều tra cho biết, không có dấu hiệu của xâm nhập ép buộc. Hầm rượu là một căn phòng khó tìm thấy, vì vậy đặt ra giả thuyết hung thủ là người quen biết gia đình.

Mẹ của JonBenet nói với cảnh sát rằng sáng sớm hôm xảy ra vụ việc, bà đã dậy sớm để tìm con gái. Bà tìm thấy “thư” đòi tiền chuộc dài gần 3 trang giấy với yêu cầu đưa 118.000 USD.

Điều kỳ lạ là số tiền mà bọn bắt cóc đòi hỏi bằng đúng khoản lợi nhuận mà ông John Ramsey, cha JonBenét Patricia, có được trong hoạt động kinh doanh. Theo lời khai từ bà Patsy, họ đã đồng ý nộp tiền chuộc, nhưng lại gọi điện báo cảnh sát bất chấp lời cảnh báo trong lá thư.

Sau đó, nhà ngôn ngữ học pháp y James Fitzgerald xem bức thư đòi tiền chuộc được tìm thấy trên cầu thang của nhà Ramsey và cho rằng nó được dàn dựng.

Những kẻ bắt cóc tự xưng là “các cá nhân đại diện cho một nhóm nước ngoài nhỏ”. Ông Fitzgerald cho rằng bức thư có một số lỗi chính tả có chủ ý nhằm thể hiện thủ phạm là người nước ngoài.

Ông cũng chỉ ra rằng các bức thư đòi tiền chuộc thường chỉ dài 50 hoặc 60 từ, trong khi thư gửi đến nhà Ramsey có đến 385 từ. “Rõ ràng nội dung của nó chỉ cần tóm gọn trong ba câu”, ông nói.

Vụ sát hại hoa hậu nhí chấn động nước Mỹ: 20 năm vẫn bế tắc-2

Ông bà Ramsey năm 2001 – cha mẹ của hoa hậu nhí yểu mệnh (Ảnh: Rocky Mountain News)

Lực lượng chức năng cho biết sợi dây dùng để siết cổ nạn nhân có những nút thắt đặc biệt đòi hỏi người có kiến thức chuyên biệt thực hiện. Hơn nữa, sợi dây này lại được chế lại từ những món đồ lặt vặt chứa trong bồn đựng vật dụng của bà Patsy Ramsey.

Tháng 12/2003, với sự phát triển của các công nghệ mới, các chuyên viên pháp y đã bóc tách được vết máu trong đồ lót của JonBene để xét nghiệm ADN. Mẫu ADN này lại thuộc về một người đàn ông không xác định, dù đã được đưa vào hệ thống dữ liệu của FBI.

Năm 2006, một cựu giáo viên có tên John Mark Karrr đã bị bắt sau khi ông thú nhận mình đã giết JonBenet. Tuy nhiên, DNA của Karr không khớp với những mẫu được tìm thấy trên cơ thể JonBenet và ông ta đã được thả ra.

Sau hơn 20 năm xảy ra vụ án, quá nhiều vụ điều tra được mở lại, nhiều giả thiết được đưa ra nhưng thủ phạm thực sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Vụ sát hại hoa hậu nhí chấn động nước Mỹ: 20 năm vẫn bế tắc-4

Chân dung John Mark Karr (Ảnh: Fox News)

Cảnh sát đã bắt giữ John ở Thái Lan năm 2006, và hắn khai nhận mọi hành vi tội lỗi nhưng lời khai này hoàn toàn không khớp với những gì cơ quan chức năng đã điều tra được. Ngoài ra, vợ John, bà Lara lại cho biết vào dịp giáng sinh năm 1996, hai người ở với nhau.

Những tưởng vụ án chấm dứt khi có người ra đầu thú, vậy mà sự xuất hiện của John Mark Karr lại chỉ khiến cuộc điều tra thêm rối rắm. Sau đó, John được thả tự do khi cảnh sát không tìm được bất cứ chứng cớ nào để buộc tội hắn.

Và mới nhất, là câu chuyện của Gary Oliva, một tội phạm ấu dâm đang thụ án tù giam 10 năm tại nhà tù Limon Correctional Base, Colorado, kẻ đã thừa nhận mình chính là thủ phạm giết chết Hoa hậu nhí JonBenet, liệu có đưa chúng ta tới ánh sáng của sự thật?

“Chính tôi đã giết JonBenet. Nhưng tôi không cố ý. Đó là một tai nạn”, Gary Oliva, 54 tuổi đã viết như thế trong một vài bức thư gửi cho người bạn thân thời trung học có tên Michael Vail, hiện đang là một biên tập viên âm nhạc.

Những lá thư của tội phạm ấu dâm gửi cho người bạn trung học

Gary Oliva, 54 tuổi, từ lâu được coi là 1 trong số những nghi phạm gây ra cái chết của JonBenet. Tuy nhiên, những bằng chứng trực tiếp và gián tiếp lại không đủ để kết tội người đàn ông này.

Khi Oliva bị bắt vào năm 2016 vì tội tàng trữ và lưu hành văn hóa phẩm đồi trụy trẻ em cùng nhiều cáo buộc về tội ấu dâm, cảnh sát phát hiện anh ta sở hữu tới 335 bức ảnh của JonBenet, bao gồm cả những tấm hình chụp khám nghiệm tử thi của cô bé.

Tù nhân Gary Oliva, cái tên mới nhất thừa nhận mình là kẻ gây ra cái chết của JonBenet

Vail, 55 tuổi, ở Ventura, California, bạn trung học của Oliva đã cung cấp những bức thư mà Oliva gửi cho ông, trong đó có nhiều đoạn viết thừa nhận mình là thủ phạm gây ra cái chết của JonBenet.

Vail cũng kể lại là, vào buổi trưa ngày 26/12/1996, vài giờ sau khi thi thể của JonBenet được tìm thấy, Oliva đã nói với ông rằng hắn đã “vô tình sát hại một thiên thần”.

Trong một bức thư gửi Vail, Oliva, người từng vào khám lần đầu vì tấn công mẹ ruột, viết rằng: “Tôi chưa từng yêu ai như cách tôi yêu JonBenet. Nhưng chính tôi lại là kẻ gây ra cái chết của cô bé. Tôi đẩy JonBenet, khiến cô ấy trượt ngã và đập đầu vào bậc thềm. Cô bé đã chết, ngay trước mắt tôi. Nhưng đó là một tai nạn. Tôi thực sự không bao giờ muốn làm đau cô bé, thiên thần của tôi. Tôi yêu cô ấy nhiều lắm. Xin hãy tin tôi”.

Trong một bức thư khác, Oliva viết, “JonBenét đã thay đổi hoàn toàn tôi, xóa tan con thú trong tôi. Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, làn da đẹp rực rỡ và cơ thể thần thánh của cô ấy, tôi nhận ra mình đã sai khi giết những đứa trẻ khác. Nhưng cô ấy đã chết và đó là lỗi của tôi “

Ông Vail, bạn của Oliva thời trung học, công bố thư tay có lời thú tội giết JonBenet

Vail thừa nhận ông đã nghi ngờ Oliva liên quan đến vụ giết JonBenét trong suốt 22 năm qua và tin rằng, những lời thú nhận bằng văn bản (qua thư tay) của Oliva là bằng chứng cần thiết để buộc tội kẻ thủ ác.

Oliva không giải thích trong các bức thư gửi Vail tại sao anh ta ở nhà của gia đình Ramsey tối hôm đó. Nhưng các cuộc điều tra cho thấy Oliva đã thuê một phòng nhỏ cách căn hộ gia đình Ramsey khoảng 200m vào thời điểm JonBenet bị sát hại.

Phát biểu từ nhà của mình ở Ventura, California, Vail nói: ‘Tôi đã biết Gary từ thời còn học trung học và chúng tôi vẫn giữ liên lạc trong ngần ấy năm. Khi Gary nói rằng mình đã làm tổn thương một cô bé, tôi đã cố gắng để có thêm thông tin từ cậu ấy”

“Vào ngày 27/12/1996, tôi đọc trên trang nhất của tờ báo địa phương’ Cô gái, 6 tuổi, bị giết ở Boulder, Colorado ‘. Tôi biết tôi phải báo cảnh sát. ‘Tôi lập tức gọi cho Sở cảnh sát Boulder và nói với họ những gì tôi biết về Gary và những gì anh ta đã nói với tôi chỉ một ngày trước đó. Nhưng họ đã không liên lạc lại với tôi”.

Nội dung lời thú tội qua những bức thư gửi cho Vail từ nhà tù của Oliva

“Ba tháng sau tôi gọi cảnh sát một lần nữa để tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra trong cuộc điều tra Gary, nhưng cuộc gọi của tôi được chuyển tới hộp thư trả lời tự động. Tôi đã để lại một tin nhắn và một lần nữa họ – những cảnh sát điều tra – tiếp tục không quan tâm tới thông tin mà tôi cung cấp”

Cái chết của JonBennet, nữ hoàng sắc đẹp nhí đã gây chấn động cả nước và cảnh sát Boulder đã chịu chỉ trích nặng nề vì không thể tìm ra giết người.

Liệu Oliva có phải kẻ sát nhân thực sự?

Còn nhớ hồi tháng 10/2002, Thám tử đã nghỉ hưu ở Colorado Springs, Lou Smit, người được Văn phòng Biện lý quận Boulder thuê để hỗ trợ điều tra vụ JonBenét, đã nói với chương trình “48 giờ điều tra” rằng Oliva là nghi phạm số 1.

Các nhà điều tra đưa ra giả thuyết về một số người đàn ông, bao gồm Oliva, đã tham gia vào việc đột nhập vào nhà của JonBenét. Một tờ tiền chuộc đòi 118.000 USD đẻ trả tự do cho JonBenét đã được đặt trên cầu thang nhà bếp tại nhà Ramsey ngay trước khi xác của cô bé được tìm thấy.

Chữ viết tay không khớp với chữ Oliva trong thư gửi Vail. Nhưng có thể nét chữ trên tờ giấy đòi tiền chuộc đã được viết bởi một đồng phạm khác.

Smit chỉ ra Oliva đã bị bắt vào ngày 12 tháng 12 năm 2000, trong khuôn viên Đại học Colorado với cáo buộc xâm phạm hình sự, tàng trữ cần sa và sở hữu vũ khí. Anh ta có một khẩu súng gây choáng trong thời gian bị bắt giữ.

Khẩu súng gây choáng là 1 chi tiết đặc biệt quan trọng vì một số nhà điều tra, bao gồm cả Smit, tin rằng một khẩu súng đã được sử dụng trên cơ thể JonBenét trước khi cô bị sát hại. Sau khi bị bắt năm 2000, cảnh sát đã lấy DNA của Oliva tuy nhiên nó lại không trùng khớp với những dấu vết có trên cơ thể JonBenet.

Oliva là sát nhân thực sự hay chỉ là kẻ muốn “ăn theo” sự nổi tiếng từ vụ án JonBenet?

Vail giải thích rằng anh ta đã tiếp tục giữ liên lạc với Oliva kể từ đó ngay cả quãng thời gian bạn mình ngồi tù với hy vọng Oliva sẽ thừa nhận có liên quan đến cái chết của JonBenét. “Tôi đã gửi những lá thư này cho cảnh sát Boulder với niềm tin lớn lao rằng những gì Gary viết sẽ cung cấp cho họ bằng chứng chắc chắn và nêu tên những người khác có thể có liên quan đến cái chết của JonBenét”

“Tôi hy vọng nó sẽ mang lại công lý cho JonBenét. Bây giờ cảnh sát đã có được không chỉ một lời thú nhận bằng văn bản, họ cần buộc tội Gary đã giết hại JonBenet và chính thức mở lại cuộc điều tra theo hướng này”.

Trong một lá thư gần đây gửi cho Vail, Oliva tuyên bố: “Tôi là một kẻ giết người hàng loạt. Tôi đã nói với các thám tử tất cả các vụ giết người mà tôi có thể nhớ, trong đó có cái chết của JonBenet. Nhưng họ lại không tin tôi”.

Bộ phim tài liệu về vụ án mạng chấn động nước Mỹ gây tranh cãi

Năm 2016, CBS công bố bộ phim tài liệu xoay quanh vụ án mạng sát hại hoa hậu nhí JonBenét Ramsey. Nội dung phim cáo buộc Burk Ramsey chính là kẻ sát hại em gái mình.

Vụ sát hại hoa hậu nhí chấn động nước Mỹ: 20 năm vẫn bế tắc-5

Phim tài liệu của CBS cáo buộc Burk Ramsey đã ngộ sát em mình khiến gia đình nạn nhân phẫn nộ

Theo đó, Burk đã ngộ sát em mình khi tranh giành đồ ăn, và ông bà Ramsey muốn giấu tội cho con trai đã tạo hiện trường giả vờ như con bị bắt cóc và sát hại.

Trong phim, các nhân viên điều tra cũng chỉ rõ những điểm đáng ngờ về bức thư tống tiền. Thư viết trên giấy được xé từ một cuốn số trong nhà, chữ viết trong thư xiên xẹo và số tiền chuộc trùng khớp lạ kỳ với một khoản tiền thưởng mà cha của JonBenet nhận được đầu năm. Ngoài ra, gia đình nạn nhân không muốn cơ quan chức năng vào cuộc hòng che giấu tội ác của cậu con trai.

Sau khi phát sóng, gia đình Ramsey đã phản ứng mạnh mẽ với bộ phim này. Lucian Lincoln Wood Jr, luật sư của nhà Ramsey nói rằng bộ phim đã bóp méo thực tế. Thậm chí, nhà Ramsey có thể kiện CBS vì bộ phim tài liệu mang tính cáo buộc tội giết người cho quý tử nhà họ.

Cựu nhân viên Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) Jim Clemente cùng với nhà khoa học pháp y nổi tiếng thế giới Henry Lee, cựu điều tra viên James Kolar và nhà nghiên cứu bệnh học pháp y Werner Spitz đã nêu giả thiết về sự kiện xảy ra ngày hôm đó, dựa vào các bằng chứng và phỏng vấn người có liên quan.

"hoa hau nhi" bi sat hai gay chan dong nuoc my hon 30 nam truóc hinh anh 4

Burke, anh trai của JonBene trả lời trên kênh truyền hình. Ảnh: Getty

Các nhà điều tra nhấn mạnh rằng cái chết của cô bé không phải là hành vi cố ý, mà là một tai nạn bi thảm.

Họ cho rằng khi trở về nhà sau bữa tối Giáng sinh năm 1996, John, người cha, đã bế JonBenet lên tầng để đi ngủ trong khi Patsy cho Burke, 9 tuổi, ăn dứa trong phòng bếp ở tầng dưới.

JonBenet sau đó rời phòng ngủ, xuống phòng bếp và cố gắng lấy vài miếng dứa của anh trai. Burke đã tức giận và nắm lấy đèn pin gần đó, đánh vào đầu em gái.

Tuy nhiên, trên đây cũng chỉ là một giả thiết, chưa thể chứng thực.

Sau đó, trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình vào năm 2016, người anh trai Burke nói rằng tuy 20 năm đã trôi qua từ sau cái chết của em gái, anh vẫn hy vọng kẻ giết JonBenet sẽ được đem ra trước công lý.

Khi được đề cập đến giả thuyết ông bà John và Patsy Ramsey đã làm nhiễu loạn việc điều tra nhằm bảo vệ người con trai duy nhất, Burke trả lời: “Tôi không biết phải nói gì về điều đó, vì tôi biết nó không có thật. Một đứa trẻ 9 tuổi không thể nào gây ra điều như vậy”.

Theo internet

 

 

 

 

KẺ ĂN THỊT NGƯỜI ISSEI SAGAWA

Issei Sagawa được biết đến là kẻ ăn thịt người ghê rợn ở Nhật Bản. Sau khi phạm tội một cách ghê rợn, hắn vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật và sống đến tận bây giờ.

“Nếu tôi có một bữa tối, có lẽ tôi sẽ không ăn thịt cô ta”, đó là những trích đoạn trong 1 cuốn sách của Issei Sagawa – kẻ ăn thịt người ghê rợn người Nhật Bản.

Issei Sagawa sinh năm 1949 tại quận Hyogo, Kobe, Nhật Bản, trong một gia đình giàu có và thế lực. Tốt nghiệp trung học, hắn sang Paris (Pháp) và tốt nghiệp chuyên ngành văn học Anh.

Chân dung Issei Sagawa – kẻ đã sát hại và ăn thịt bạn gái của mình. 

Dù theo đuổi chuyên ngành văn học Anh nhưng Issei không hề sở hữu một tâm hồn thơ văn. Chẳng có ngoại hình hấp dẫn, cao 1m51, nặng 45kg nhưng Issei lại chỉ thích phụ nữ phương Tây. Hắn đã theo đuổi nhiều người, cho đến khi quen được Renée Hartevelt, một nữ sinh trắng trẻo, xinh đẹp người Hà Lan.

Kinh hoàng kẻ ăn thịt bạn gái vẫn nhởn nhơ sống viết tự truyện 2

Chân dung cô gái xấu số Renée Hartevelt

Một buổi tối năm 1981, Issei mời Renée về nhà mình viện lý do trao đổi về văn học. Khi hai người chuẩn bị ăn tối và Renée thì đang ngồi ở bàn đọc sách, Issei lấy một khẩu súng và từ từ tiến lại gần cô ta.

Một phát đạn xuyên thủng cổ của Renée khiến cô chết ngay lập tức. Sau khi nhìn thấy Renée nằm bất động trên sàn, Issei bắt đầu nghĩ nên làm gì với cái xác của nhân tình. Hắn làm trò đồi bại với thi thể, vuốt ve làn da trắng nõn của Renée và quyết định thực hiện mong ước vốn nung nấu từ hồi còn là học sinh cấp 1 của mình: nếm thử thịt người.

Issei bắt đầu chia cơ thể nạn nhân thành từng phần. Hắn xẻ thịt Renée từ phần ngực, phần hông và chia đều ra, cất vào trong tủ lạnh dùng dần. Hắn miêu tả lại trong cuốn sách của mình: “Tôi thật ngạc nhiên, cô ta là người phụ nữ đẹp nhất tôi từng gặp. Cao, tóc vàng với làn da trắng tinh khiết”

Hắn chia cơ thể nạn nhân thành nhiều phần và trữ trong tủ lạnh để ăn dần như một món sushi ngon lành. Hắn còn khoái chí nhận xét rằng thịt của Renee ở phần hông, chân và mặt ăn hơi béo và có vị giống cá ngừ.

 Tên ác nhân chia cơ thể nạn nhân thành nhiều phần khác nhau

Lời kể của kẻ ăn thịt người ghê rợn:

Sau hai ngày thỏa mãn thú tính của mình, Sagawa bắt đầu dọn dẹp mọi thứ và tống các phần thừa cơ thể của Renee vào một cái vali. Hắn định mang nó quẳng xuống hồ ở công viên khu Bois de Boulogne. Tuy nhiên, do nhiều người bắt đầu chú ý hành vi kì lạ của hắn nên Sagawa đã sợ hãi quẳng vali lại công viên và bỏ chạy. Xui cho Sagawa, cảnh sát đã tìm thấy và bắt đầu điều tra về nguồn gốc của chiếc vali ghê tởm.

Lời kể của kẻ ăn thịt người ghê rợn:

Sự việc sau đó bị phát hiện, hắn bị bắt và đem ra xét xử trong hai năm. Tuy nhiên, cha của Issei rất giàu có và có thế lực, đã thuê cho hắn một luật sư nổi tiếng. Vị này đã đưa ra đủ bằng chứng cho thấy Issei gặp vấn đề về thần kinh và thành công giảm án cho hắn xuống còn 15 tháng tù dù trên thực tế là hắn không bị sao cả.

 Tuy bị bắt nhưng nhờ thế lực của gia đình mình, Issei đã được giảm án

Nhờ thế lực của người cha và một luật sư hàng đầu, Sagawa cuối cùng được tuyên bố mắc bệnh tâm thần và cần được điều trị vô thời hạn trong bệnh viện.

Sau đó, Sagawa bị trục xuất về Nhật Bản, bị đưa vào bệnh viện tâm thần Matsuzawa ở Tokyo.

Có đến 3 bác sỹ tâm thần khẳng định Sagawa sẽ không bao giờ khỏi bệnh và cần cách ly vĩnh viễn. Năm 1984, người cha quyền lực của Sagawa đã tìm cách chuyển Sagawa về Tokyo, Nhật Bản sinh sống.

 Hiện tại Issei vẫn đang sống sung sướng tại Tokyo

Được trả tự do, Sagawa không phải chật vật để tái hòa nhập với cuộc sống mà thậm chí còn trở thành người “nổi tiếng”. Sagawa không tỏ ra hối hận với tội ác của mình, còn khoe trên truyền hình như một chiến tích lẫy lừng.

Cuối thập niên 80 cho đến những năm đầu thập niên 90, Issei Sagawa là một cái tên ăn khách trên một số tờ báo ở Nhật. Sagawa viết ra 4 cuốn sách. Một trong số đó là cuốn tự truyện tường thuật lại chi tiết quá trình gây tội ác man rợ của mình.

Ngạc nhiên là cuốn sách lại bán được đến 200.000 bản. Sagawa còn được mời đóng một số bộ phim khiêu dâm Nhật Bản và là tác giả của nhiều bức tranh khỏa thân và những tác phẩm nghệ thuật khác khi sống ở Tokyo.

Issei thường xuyên được mời đến các sự kiện để làm diễn giả, viết bài định kỳ cho một tạp chí, biên tập cho một vài cuốn sách về nói về những vụ án khủng khiếp.

Thậm chí hắn còn tham gia viết bình luận cho một vài tờ báo về ẩm thực hay thậm chí còn làm người mẫu trang bìa cho một tạp chí về người sành ăn ở Nhật Bản. Năm 1992, Sagawa xuất hiện trong bộ phim quảng cáo mang tên “Người vợ bội bạc: Cực hình nhục nhã” của đạo diễn Hisayasu Sato dưới vai diễn một gã bệnh hoạn thích bạo dâm.

Hắn trả lời phỏng vấn, tham gia show truyền hình như một ngôi sao đích thực. “Họ gọi tôi là thánh ăn thịt người. Tôi cảm thấy rất vui vì điều này”, Sagawa nói.

Thậm chí, Issei Sagawa còn tuyên bố rằng những người phụ nữ hoặc những người căm ghét Sagawa, nếu muốn có thể tìm đến và giết ông ra. “Tôi không thích bị giết chết ngay lập tức bằng một viên đạn hay mũi dao. Điều đó quá nhàm chán vì tôi thích được trải nghiệm quá trình bị người khác giết. Thật thú vị!”, Sagawa viết trong cuốn tự truyện của mình.

Nhưng rồi khi sự tò mò của công chúng về một “tên sát nhân tự do” qua đi, năm 1997, những ngày tháng nổi tiếng của Sagawa chính thức khép lại. Khi không còn gì mới mẻ để khai thác, Issei bắt đầu bị các nhà xuất bản sách ghẻ lạnh.

Năm 2005, cả cha và mẹ Sagawa đều qua đời. Không những mất đi chỗ dựa tinh thần, Sagawa còn bị họ hàng ngăn cản đến dự lễ tang và đuổi ra khỏi nhà. Sagawa đành phải ở trong một căn hộ thuê rách nát, chật hẹp và sống qua ngày bằng tiền trợ cấp của chính phủ. Song, khoản trợ cấp này nhanh chóng bị cắt, Sagawa đành phải tự thân vận động kiếm miếng cơm manh áo.

Issei Sagawa phải vật lộn tìm việc làm bởi những cuốn sách của hắn không còn được các nhà xuất bản mặn mà. Khi nộp đơn xin vào giảng dạy tại một trường song ngữ Nhật – Pháp, Sagawa suýt được nhận bởi vị hiệu trưởng ngôi trường này rất ấn tượng khi hắn dám can đảm sử dụng tên thật để xin việc. Tuy nhiên, hắn lại vấp phải sự phản đối gay gắt của các giáo viên khác trong trường.

Trong một bài phỏng vấn trên tạp chí vào năm 2009, Sagawa nói rằng việc bị buộc phải kiếm sống trong khi ai cũng biết mình là một kẻ giết người là một sự trừng phạt khủng khiếp đối với hắn. Tội ác phải bị trừng phạt dù sớm hay muộn và bằng cách này hay cách khác.

Nhiều ý kiến cho rằng, việc từ cuộc sống nhung lụa trở thành kẻ tâm thần không nhà, chật vật chạy từng bữa ăn với ánh mắt khinh miệt của người đời cũng coi như là một sự trừng phạt thích đáng cho kẻ sát nhân máu lạnh này.

Nguồn: Internet

 

 

KỲ ÁN ELISA LAM

Nữ sinh Canada chết sau khi có những hành động lạ trong thang máy, tại một khách sạn mang lịch sử nhuốm màu kinh dị.

cai-chet-bi-n-cua-co-gai-goc-hoa-nghi-bi-ma-am-trong-thang-may

Elisa Lam, cô gái chết bí ẩn tại khách sạn. Ảnh: Wiki

Ngày 1/2/2013, Elisa Lam đột nhiên mất tích khi đang ở khách sạn Cecil, trung tâm Los Angeles, California, Mỹ. Nữ sinh viên 21 tuổi người Canada gốc Hoa này khi đó đang đi thăm thú bờ tây nước Mỹ một mình, theo LA Times.

Để tìm kiếm cô, sở cảnh sát Los Angeles đã công bố những hình ảnh cuối cùng về Lam mà họ có được, từ camera giám sát ở thang máy khách sạn Cecil vào ngày cô biến mất. Đoạn băng cho thấy Elisa Lam có những biểu hiện rất khác thường.

Cô bước vào thang máy và nhấn nhiều nút một lúc. Buồng thang máy không di chuyển và cửa vẫn mở. Lam đã ló đầu nhìn ra ngoài hành lang và đi ra đi vào vài lần. Cô tỏ vẻ lo lắng và tay cô có những động tác như thể cô đang giao tiếp với ai đó phía ngoài hành lang mà camera không thấy được. Cuối cùng, Lam đi ra ngoài hành lang phía bên trái và biến mất, cánh cửa thang máy khép lại.

Đoạn video được tung lên mạng và nhanh chóng gây chú ý. Nó nhận được hơn 16 triệu người lượt xem trên Youtube. Một số người đặt ra giả thiết rằng Lam phê ma túy hoặc có vấn đề tâm thần. Một số người nói cô đang trốn ai hoặc điều gì đó không thể thấy trong đoạn băng ghi hình.

Theo trang Daily Maverick, có ý kiến còn cho rằng cô bị ma ám, khi xét đến lịch sử u ám của khách sạn. Họ cho rằng cô đã giao tiếp với thế lực siêu nhiên vô hình. “Tôi sợ quá, tôi đang run lên đây”, một người viết trên trang Youku sau khi xem video.

Khách sạn Cecil nổi tiếng với lịch sử gắn liền với những vụ chết chóc. Elizabeth Short, có biệt danh Thược Dược Đen, được cho là lưu lại khách sạn này trước khi cô bị sát hại dã man vào năm 1947. Thi thể không mặc quần áo của cô bị chặt thành hai khúc tại một mảnh đất trống ven đường ở Los Angeles. Mặt của cô bị băm nát từ khóe miệng đến mang tai. Vụ án mạng này vẫn chưa có lời giải.

Goldie Osgood, nổi danh với tên gọi “Quý bà bồ câu” cũng bị cưỡng hiếp và sát hại tại phòng của bà ở khách sạn Cecil vào năm 1964. Tên sát nhân hàng loạt người Mỹ Richard Ramirez và kẻ học theo hắn, tên sát nhân hàng loạt người Áo Jack Unterweger cũng từng lưu trú tại khách sạn Cecil khi chúng gây án. Đây cũng là nơi diễn ra nhiều vụ tự tử, bao gồm trường hợp một phụ nữ nhảy từ cửa sổ khách sạn để kết liễu đời mình, nhưng đồng thời làm chết một người đi đường vì cô rơi trúng người này.

Hai tuần sau khi Elisa Lam mất tích, khách lưu trú ở Cecil phàn nàn về việc nước trong phòng họ chảy quá yếu và có màu nâu. Sáng 19/2/2013, một nhân viên khách sạn tên Santiago Lopez kiểm tra 4 bồn chứa nước trên mái của khách sạn. Anh phát hiện thấy phần nắp của một bồn nước đã bị mở ra. Lopez trèo lên kiểm tra và kinh hãi trước cảnh tượng trước mắt: một thi thể phụ nữ trẻ nổi úp mặt xuống mặt nước trong bồn. Đó chính là Elisa Lam.

cai-chet-bi-n-cua-co-gai-goc-hoa-nghi-bi-ma-am-trong-thang-may-1

Khách sạn Cecil. Ảnh: Wiki

Khó lý giải

Lopez khai với cảnh sát rằng không ai có thể lên được mái của khách sạn mà hệ thống báo động không phát hiện. Thực tế, Lopez đã phải ngắt hệ thống báo động trước khi đi lên mái. Chỉ có nhân viên khách sạn mới có chìa khóa để đi vào cầu thang và cánh cửa ở mái khách sạn. Theo một nhân viên kỹ thuật, cho dù người nào đó có thể lên mái mà không làm kích hoạt hệ thống báo động, thì người đó cũng phải trèo lên giàn đỡ bồn nước, rồi tiếp tục leo lên một cái thang thứ hai để đến nắp bồn nước. Cuối cùng, người đó phải dỡ cái nắp kim loại nặng trịch và nhảy vào bên trong. Một điều kỳ lạ nữa là ngay sau khi Lam mất tích, cảnh sát cùng chó nghiệp vụ đã kiểm tra mái khách sạn nhưng không phát hiện ra dấu vết.

Cơ quan khám nghiệm pháp y cho biết thi thể của Lam nổi lõa thể trong bồn nước và trang phục của cô, chính là bộ quần áo mà cô mặc lúc ở thang máy, trôi nổi xung quanh thi thể cô. Thi thể cô bị phân hủy tương đối mạnh vì đã gần hai tuần trôi qua kể từ khi cô mất tích. Tuy nhiên, không có bằng chứng cho thấy cô bị hành hung hay cưỡng hiếp. Trong cơ thể cô chỉ có hoạt chất ibuprofen (có tác dụng chống viêm, giảm đau, hạ sốt), chứ không có ma túy.

cai-chet-bi-n-cua-co-gai-goc-hoa-nghi-bi-ma-am-trong-thang-may-2

Bồn nước trên mái khách sạn, nơi thi thể Lam được phát hiện. Ảnh: allday

Cơ quan khám nghiệm pháp y kết luận Lam tử vong do đuối nước. Tuy nhiên, vào thời điểm cô tử vong, nước trong bồn chỉ đầy một nửa hoặc 3/4. Điều này dẫn đến nghi vấn làm sao một phụ nữ khỏe mạnh, lành lặn lại có thể chết chìm trong một bồn nước với khối lượng ít ỏi như vậy.

Để chuẩn bị cho chuyến đi định mệnh khám phá bờ tây nước Mỹ, Lam đã tạo một tài khoản có tên Nouvelle/Nouveau trên mạng xã hội Tumblr. Và tài khoản này vẫn tiếp tục cập nhật thông tin ngay cả sau cái chết của Lam. Dù Lam có thể cài đặt để Tumblr đăng các thông tin tự động theo các mốc thời gian cô lập ra, nhiều người tự hỏi liệu chúng có phải là các thông tin được gửi “từ thế giới bên kia”.

Gia đình Lam đã gửi đơn kiện yêu cầu khách sạn Cecil phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cô nhưng đơn kiện bị bác vào cuối năm 2015. Thẩm phán cho biết không có bằng chứng nào cho thấy khách sạn cho phép Lam đi lên mái khách sạn hoặc khẳng định rằng mái khách sạn và các bồn nước an toàn.

Mặc dù khách sạn Cecil đã chứng kiến nhiều cái chết, tai tiếng từ vụ việc của Lam đã đe dọa uy tín của nó. Khách sạn này sau đó được đổi tên thành Stay on Main.

Đã có rất nhiều giả thuyết được đưa ra giải thích cho cái chết của Elisa Lam tại khách sạn Cecil, song kết luận thực sự của vụ án này mãi là bí ẩn.
Cái chết của nữ sinh viên 21 tuổi, Elisa Lam tại khách sạn Cecil là một trong những vụ án gây chấn động thế giới. Sau khi Elisa mất tích một thời gian, đầu tháng 2/2013, các vị khách của phàn nàn rằng nước trong phong “chảy yếu, có màu-mùi-vị kỳ lạ”. Sau khi kiểm tra, nhân viên khách sạn phát hiện xác chết của Elisa Lam trong bồn chứa nước trên tầng thượng tòa nhà.
3 giả thuyết về kỳ án Elisa Lam: Cô gái chết trong bồn nước tại khách sạn ma ám - Ảnh 1.

Đoạn camera thang máy khách sạn là những hình ảnh cuối cùng của cô gái . Dù được phía cảnh sát công bố lý do tử vong là do tai nạn đuối nước, không ít người vẫn đặt câu hỏi về cái chết bí ẩn này. Vì thế, đã có vô số giả thuyết được đưa ra, mặc dù không có giả thuyết nào có thể trả một cách trọn vẹn, hợp lý

1. Giả thuyết đơn giản nhất (từ redditor u/BlurryBigfoot74)

3 giả thuyết về kỳ án Elisa Lam: Cô gái chết trong bồn nước tại khách sạn ma ám - Ảnh 2.

Có thể cô gái này đã leo lên sân thượng để chụp ảnh hoặc ngắm cảnh thành phố. Có thể cô là người thích mạo hiểm khám phá, nên đã nhấn cả đống nút các tầng của khách sạn như đã thấy trong video. Cô đã nhấn nhầm nút giữ cửa thang máy – cái nút này khiến cửa thang mãi không đóng, nên Elisa trở nên bối rối.

Trong video, tất cả các hành động của cô dường như chỉ tập trung xung quanh lối vào cửa thang máy. Cô ấy quanh đi quẩn lại ở cửa, vẫy tay với hy vọng nó sẽ đóng lại. Bối rối, cô đã nhấn nút giữ cửa lần hai. Khi đó cô mới nhận ra mình vừa làm gì, nên đã nghĩ mình sẽ bị mắc kẹt ở đó một lúc.

May thay, cô lại nhớ ra cái cầu thang thoát hiểm. Cái cầu thang đó còn dẫn lên sân thượng. Lại một lần nữa, với cái tính khoái phiêu lưu, cô quyết định trèo lên đó tiếp. Cái cầu thang dẫn lên cái sân nhỏ, ngay bên trên bể nước. Muốn có tầm nhìn tốt nên cô đã trèo lên chỗ cao hơn, và mất thăng bằng ngã xuống. Hoặc cô có thể nhảy thẳng vào cái bể, nắp đã mở sẵn nhưng quá tối nên dễ nhầm lẫn. Vì thế cô có những những vết trầy xước trên đầu gối, vì sượt vào chỗ sắc bén của cửa bể khi mà rơi xuống.

Tuy vậy, giả thuyết này vẫn còn nhiều lỗ hổng. Đặc biệt là chiếc điện thoại của Elisa không bao giờ được tìm thấy, mặc dù cô thực sự có một chiếc điện thoại di động.

2. Elisa bị trầm cảm và tự sát

Những bí ẩn xung quanh cái chết bí ẩn của cô gái gốc Hoa trong bể chứa nước tại khách sạn rùng rợn nhất thế giới

Những ai đã từng đọc blog của Elisa có thể tìm thấy bằng chứng rằng cô bị trầm cảm, hoặc một dạng rối loạn tâm lý nào đó. Thậm chí có bài đăng cho thấy cô có ý định tự tử, tuy nhiên sau khi chết, người ta không tìm thấy bất cứ lá thư tuyệt mệnh hay lời nhắn nào.

Giả thuyết này không mấy thuyết phục, bởi cảnh sát không tìm thấy bằng chứng cô tự tử. Nếu có, lý do này cũng không thể giải thích cái chết của cô trong bể nước, hay đoạn video thang máy.

3. Khách sạn Cecil

3 giả thuyết về kỳ án Elisa Lam: Cô gái chết trong bồn nước tại khách sạn ma ám - Ảnh 4.

Lý do cái chết của Elisa nổi tiếng tới vậy, một phần vì nó đã xảy ra ở khách sạn Cecil. Từ những ngày thành lập, khách sạn này dường như đã bị ám bởi lời nguyền chết chóc. Lịch sử khách sạn Cecil gắn bó với những cái chết khủng khiếp nhất, từng là nơi trú ẩn của nhiều tên giết người hàng loạt, hay là nơi thường xuyên có tự tử.

Vì thế khi vụ giết người này xảy ra, nhiều người đã cho rằng nó liên quan tới thế lực ma quỷ, lời nguyền chết chóc ở đây. Thậm chí, khách sạn Cecil cũng là nơi cuối cùng mà nạn nhân trong vụ án Thược dược đen từng sinh sống.

Nguồn: Internet

 

 

JACK THE RIPPER

Hơn một thế kỷ trôi qua, vụ giết người hàng loạt do gã đồ tể Jack the Ripper thực hiện ở London vẫn là một trong những thảm án kinh hoàng nhất thế giới chưa có lời giải.

Những án mạng bí ẩn nhất mọi thời đại (Kỳ I): Gã đồ tể chuyên nhằm vào người nghiện rượu và gái mại dâm - Ảnh 1

Những vụ giết người luôn gây ra nỗi ám ảnh cho công chúng, nhưng một số thậm chí còn tồi tệ hơn thế vì độ tàn bạo, gần như không thể tưởng tượng được. Một loạt tội ác kinh hoàng xảy ra khiến cảnh sát bối rối, không thể tìm ra thủ phạm thực sự cho dù là hàng thập kỷ sau đó. Jack the Ripper khủng bố London hồi cuối thế kỷ 19 là một trong những trường hợp như vậy.

Kẻ giết người hàng loạt khét tiếng nhất ở London đã rình mò khu East End hơn một thế kỷ trước, săn lùng gái mại dâm và sát hại họ. Hắn ghi dấu ấn là Jack the Ripper bằng cách giết và phá hoại di thể của ít nhất 5 phụ nữ. Nỗi sợ hãi ngày càng gia tăng khi các xác chết bắt đầu được phát hiện liên tiếp trong khoảng thời gian 3 tháng trong năm 1888.

Người dân ở toàn bộ khu vực bị hoảng sợ đến mức độ giáp ranh với sự hoảng loạn khi xuất hiện tin tức về một nạn nhân nữ thứ hai. Thời điểm đó, tờ The Morning Post gọi vụ giết người là man rợ, cực kỳ bí mật và nhận định rằng cách thức giết người là quá kinh khủng để mô tả trên phương tiện truyền thông.

Chính quyền địa phương ban đầu tự hỏi liệu nghi phạm có phải là một gã đồ tể hoặc bác sĩ hay không do phương pháp giết người có chữ ký và kỹ năng mổ xẻ nạn nhân với một con dao. Các nạn nhân ở khu vực nghèo khó Whitechapel bao gồm Mary Ann Nichols, Annie Chapman, Elizabeth Stride, Catherine Eddowes và Mary Jane Kelly – tất cả đều bị cắt cổ, và hầu hết trong số họ bị tổn thương nội tạng trước khi bị đưa lên trên đường phố. Tác giả Dave Yost – người khám phá 5 cái chết trong cuốn sách “Elizabeth Stride và Jack the Ripper” sau này tiết lộ.

Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đã phân tích vụ án vào năm 1988 theo đề nghị của một công ty sản xuất phim. FBI cho biết nạn nhân đều là người nghiện rượu nặng và gái mại dâm nên họ bị nhắm mục tiêu bởi vì có thể dễ dàng tiếp cận. Hầu hết họ bị sát hại khá nhanh chóng vào thời điểm đầu giờ sáng.

Với tất cả thông tin thu được, cảnh sát chưa bao giờ có thể thực sự đối mặt với kẻ giết người. FBI cho biết các cuộc điều tra tại địa phương bị cản trở bởi vì công nghệ pháp y và các phương tiện tiên tiến khác ở thời điểm đó. Ủy viên trưởng đơn vị cảnh sát Charles Warren lúc đó được cho là đã yêu cầu sự giúp đỡ từ Cảnh sát Thành phố London nhưng cũng không đi đến kết quả nào.

Vô số nhà sử học và nhà tội phạm học – cả nghiệp dư và chuyên nghiệp – đã suy đoán về danh tính kẻ giết người, nhưng có vẻ như Jack the Ripper đã đưa bí mật của hắn xuống mồ.

Những án mạng bí ẩn nhất mọi thời đại (Kỳ I): Gã đồ tể chuyên nhằm vào người nghiện rượu và gái mại dâm - Ảnh 2

Cho đến đầu năm 2019, các nhà khoa học pháp y cho biết cuối cùng họ có thể đã xác định được danh tính của kẻ giết người hàng loạt. Bằng chứng ADN mới nhất sử dụng các xét nghiệm di truyền tìm ra Aaron Kosminski – một thợ cắt tóc người Ba Lan 23 tuổi là kẻ giết người.

Kosminski là một trong nghi phạm vào thời điểm đó, nhưng cảnh sát London không bao giờ có đủ bằng chứng vững chắc để kết tội hắn. Kết quả ADN từ cuộc điều tra pháp y mới này đến từ một chiếc khăn choàng lụa nhuộm màu tìm thấy bên cạnh thi thể bị cắt xén của Catherine Eddowes – nạn nhân thứ 4 của kẻ vụ việc. Chiếc khăn được cho là dính đầy chất dịch cơ thể từ sát thủ.

Các nhà nghiên cứu đã sử dụng các mảnh của ty thể được tìm thấy trên chiếc khăn choàng, được truyền lại duy nhất từ ​​một người, với các mẫu được lấy từ hậu duệ còn sống của Kosminski. Theo thử nghiệm được tiến hành, ADN phù hợp với Kosminski. Báo cáo cũng đã phân tích mô tả duy nhất về kẻ giết người, trong đó cho thấy hắn có tóc nâu và mắt nâu, cả hai đều khớp với mô tả về Kosminski.

Trong khi những phát hiện này là một trong những điều thuyết phục nhất để giải quyết bí ẩn về danh tính của Jack the Ripper, không phải tất cả mọi người đều bị thuyết phục. Một số chuyên gia cho biết chiếc khăn choàng được sử dụng để lượm lặt bằng chứng ADN có thể đã bị ô nhiễm trong nhiều năm qua, vì chiếc khăn choàng đã được truyền lại bởi các thám tử tay mơ và người quan tâm đến vụ án. Thậm chí, những người khác nói rằng không có bằng chứng chiếc khăn choàng có ở hiện trường vụ án.

Đây không phải là lần đầu tiên bằng chứng ADN được đưa ra để xác định Jack the Ripper là ai. Vài năm trước, tác giả tội phạm học Patricia Cornwell yêu cầu các nhà khoa học phân tích bằng chứng ADN lấy từ những lá thư được cho là của kẻ giết người gửi tới cảnh sát nhưng cũng không đủ thuyết phục.

Nguồn: Internet

 

 

THƯỢC DƯỢC ĐEN

Vụ sát hại Elizabeth Short hay còn được gọi là án mạng ‘Thược dược đen’ ở Mỹ đã đi vào lịch sử như một trong những vụ án đáng lo ngại và nổi tiếng nhất mọi thời đại.

Thi thể bị rạch nát
Sáng ngày 15/1/1947, không khí lạnh lẽo và u ám, một phụ nữ tên là Betty Bersinger đang đi dọc con phố ở trung tâm Los Angeles (Mỹ) với cô con gái 3 tuổi thì bà nhận thấy có cái gì đó bất thường ở phía trước. Thoạt nhìn, bà Betty nghĩ rằng cái hình thù trắng trắng nằm ngay cạnh lối đi là một ma nơ canh bị vỡ. Tuy nhiên khi tiến lại gần hơn, bà rùng mình hoảng sợ khi phát hiện đó là một thi thể phụ nữ đã bị rạch nát, mặt mũi đã bị biến dạng méo mó.
Cảnh tượng rùng rợn trước mắt khiến bà vội che mắt đứa con nhỏ rồi chạy đến một nhà gần đó để báo cảnh sát. Hai thám tử, Harry Hansen và Finis Brown, được phái đến hiện trường ở đại lộ Norton, nằm giữa phố 39 và Coliseum. Khi đến nơi, phóng viên báo chí và những người hiếu kỳ đã bất cẩn giẫm đạp xung quanh khu vực và xóa mất bằng chứng vụ án.
thi thể bị cưa đôi
Thi thể rách nát, không còn nguyên vẹn của nạn nhân xấu số.

Do thi thể nạn nhân và đám cỏ xung quanh không dính tí máu nào cùng với những giọt sương bên dưới thi thể nên hai thám tử xác định rằng nạn nhân đã bị giết ở nơi khác và bị lôi đến khu vực này vào khoảng 2 giờ sáng, lúc này nhiệt độ ngoài trời xuống thấp. Bên cạnh đó, họ còn phát hiện được một bao xi măng dính máu và một dấu chân giữa những vệt lốp ô tô, ngay gần hiện trường vụ án.

Sau khi thực hiện khám nghiệm, cảnh sát xác định nạn nhân là một phụ nữ trẻ cao khoảng 1m67, tóc nâu, mắt xanh nhạt. Phần mặt của nạn nhân bị sưng phù với nhiều mảng thịt bị xẻo ở mọi chỗ. Trên cổ tay và mắt cá chân thi thể còn có nhiều vết xước chứng tỏ nạn nhân đã bị trói trước khi chết.
Mặc dù hộp sọ của nạn nhân không bị vỡ nhưng cảnh sát phát hiện những vết méo ở mặt trước, tụ máu ở phần bên phải hộp sọ, cho thấy nạn nhân đã bị đánh nhiều nhát vào đầu bằng gậy bóng chày. Kinh khủng nhất là nạn nhân đã bị hãm hiếp, thậm chí còn bị ép nuốt rác rưởi và nhiều thứ nhơ bẩn trước khi chết. Kết luận giám định cho biết nạn nhân chết vì ngạt thở và xuất huyết sau khi bị rạch mép và chấn thương mạnh ở sọ não.
Đáng chú ý hơn cả là dòng chữ được viết bằng son môi đỏ trên thi thể nạn nhân có nội dung: “BD AVENGER” (Người trả thù Black dahlia – Thược dược đen). Sau khi gọi nhân viên điều tra hạt Los Angeles đến đưa xác nạn nhân về, hai thám tử Harry Hansen và Finis Brown đau đầu với nhiệm vụ nan giải: xác định danh tính nạn nhân.
Nạn nhân xấu số là ai?
Vụ án với nhiều chi tiết quá man rợ đã trở thành nỗi khiếp đảm đối với người dân nước Mỹ lúc bấy giờ. Lúc đó, cảnh sát và báo chí đang có mối quan hệ chặt chẽ với nhau: Phóng viên lấy tin tức từ cảnh sát, cảnh sát dùng báo chí để lan truyền thông tin để từ đó nhờ người dân giúp tìm ra manh mối giải quyết vụ án.
Các thám tử đã đưa cho tờ Los Angeles Examiner dấu vân tay của nạn nhân. Các phóng viên đã dùng một loại máy là tiền thân của máy fax để gửi bản phóng to dấu vân tay cho trụ sở Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI) ở Oasinhtơn. Kỹ thuật viên FBI đã so dấu vân tay này với 104 triệu dấu vân tay có trong kho hồ sơ và nhanh chóng phát hiện ra đó là dấu vân tay của một người tên là Elizabeth Short.
Dấu vân tay của Short từng được lưu lại khi cô đảm nhiệm một công việc ở phòng thư từ trong một căn cứ quân sự đóng tại California. Ngoài ra nó còn được lưu trữ trong hồ sơ vì cô uống rượu khi chưa đủ tuổi ở Barbara.
hồ sơ
Elizabeth từng bị bắt vì uống rượu khi chưa đủ tuổi
Elizabeth Short sinh ngày 29/7/1924 tại Massachusettes. Sở hữu cặp mắt xanh nước biển, mũi hếch nhỏ nhắn, cặp hông đầy đặn. Cô vốn xuất thân là một gia đình khá giả. Cha cô là ông Cleo Short, chủ một doanh nghiệp xây dựng có tiếng ở Hyde Park, bang Massachusetts.
Tuy nhiên, do gặp phải cuộc suy thoái kinh tế của Mỹ năm 1929,  đã khiến công ty ông phá sản. Đó là lí do khiến ông bỏ rơi gia đình gồm vợ và 5 người con thơ dại.
Từ tiểu thư đài các đến “nữ hoàng tai tiếng”
Năm đầu học trung học, Elizabeth phải nghỉ học vì bệnh hen suyễn. Năm 16 tuổi, Elizabeth tìm được việc làm phục vụ bàn tại Miami. Môi trường trong quán bar dần biến Elizabeth ngây thơ, yếu ớt trở thành một cô gái dạn dĩ, phóng khoáng. Năm 19 tuổi, Short chuyển đến Vallejo, bang California ở với bố. Kể từ đây, cô bắt đầu nuôi hi vọng trở thành ngôi sao Hollywood.
Ước mơ của Elizabeth ngay từ đầu đã không suôn sẻ khi mối quan hệ của cô với bố chẳng còn thân thiết sau nhiều năm xa cách. Họ lúc nào cũng xung khắc vì ông Cleo muốn cô con gái ngoan ngoãn ở nhà chăm lo bếp núc, trong khi Elizabeth lại là một con người tự do, thích bay nhảy.
Kỳ án
Elizabeth thời niên thiếu thược dược đen
Kỳ án
Elizabeth được gọi là “thược dược đen” vì cô có niềm yêu thích với sắc đen huyền bí và hay cài một bông thược dược trên tóc.

Cô thường xuyên bỏ nhà đến Chicago, Florida, California và Massachusetts để hoà mình vào các câu lạc bộ đêm ở nơi đô thị. Cô yêu nhạc, yêu đàn ông và yêu không khí ở đây. Không khi nào người ta thấy Elizabeth ở một mình. Thế rồi, trong một bữa tiệc cuối năm 1944 tại một câu lạc bộ đêm, Elizabeth bắt gặp một chàng trai trẻ nổi bật trong đám tạp nham, đó là Thiếu tá Matt Gordon. Elizabeth nhanh chóng rơi vào lưới tình của người đàn ông điển trai.

Gặp được tình yêu đích thực của đời mình cũng là lúc cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 xảy ra, Elizabeth phải tạm xa người tình Matt Gordon để anh vào chiến trận. Tuy nhiên, vào cuối tháng 8/1945, Matt đã mất khi chiếc máy bay chở quân nhân gặp tai nạn trên đường trở về từ Ấn Độ.

Kỳ án
Elizabeth Short và Matt Gordon.

Cái chết của người tình khiến cô hoàn toàn suy sụp. Không đủ mạnh mẽ để vượt qua cú sốc tình cảm này, Elizabeth lại lao vào con đường ăn chơi trác táng và cặp kè đủ loại đàn ông. Từ quân nhân, doanh nhân, người đứng tuổi cho đến những chàng thanh niên mới lớn. Chỉ cần người đó có tiền, cô sẵn lòng lên giường với bất kì ai. Sự nghiệp diễn xuất của cô cũng không có gì khởi sắc, nổi bật

Cuộc sống ăn chơi của Elizabeth cứ thế trôi đi cho đến năm 1946. Sáu tháng cuối cùng của cuộc đời, Elizabeth Short đã sống trong tình trạng lúc nào cũng thiếu tiền. Cô tìm mọi cách để có chỗ ở không mất tiền hoặc chỉ phải trả càng ít càng tốt.

Người cuối cùng nhìn thấy Elizabeth Short còn sống là Robert Manley, một nhân viên kinh doanh 25 tuổi đã có gia đình đồng thời cũng chính là “tình một đêm” của nữ diễn viên trẻ. Ngày 9/1/1947, Robert lái xe đưa Elizabeth tới khách sạn Biltmore tại Los Angeles. Hai người tạm biệt nhau lúc 18 giờ 30 ở sảnh khách sạn. Đó cũng là lần cuối cùng Manley nhìn thấy Elizabeth khi còn sống.

Chuyện gì xảy ra trong thời gian một tuần kể từ lúc Elizabeth Short đến Biltmore đến lúc người ta phát hiện ra xác cô vẫn còn là điều bí ẩn. Chỉ có một điều chắc chắn rằng trong 7 ngày này, cô đã có cuộc gặp định mệnh với kẻ giết mình.

Tang lễ của nữ diễn viên bạc mệnh Elizabeth được cử hành một cách lặng lẽ tại nghĩa trang Mountain View, Oakland vào ngày 21/1/1947 với sự tham gia của 6 người trong gia đình. Một số cảnh sát được cử đến bảo vệ đám tang, đề phòng hung thủ xuất hiện.
40 cảnh sát khác được điều động để rà soát, lục tung mọi ngóc ngách xung quanh hiện trường nhằm tìm ra bất kỳ manh mối nào, dù chỉ là nhỏ nhất.

Hành trình tìm kiếm hung thủ

10 ngày sau khi tìm thấy thi thể Elizabeth Short, ngày 25/1/1947, chiếc ví da đen ngắn và đôi giầy hở mũi của cô đã được tìm thấy trong một thùng rác cách hiện trường vụ án vài dặm. Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy nạn nhân, tình nhân một đêm Robert Manley đã xác nhận đó là vật dụng của Elizabeth.

Ông nhận ra đôi giày bởi vì ông đã mua chúng cho nhân tìnhh ở San Diego, còn chiếc ví vẫn thơm mùi nước hoa mà Elizabeth đã xức khi họ lái xe từ San Diego tới Los Angeles.

Mặc dù vậy, những thông tin mà cảnh sát thu thập được chỉ dừng lại ở đó, bởi trên hai đồ vật của nạn nhân không có thêm bất kỳ dấu vết gì có thể dẫn đến hung thủ.

Bước ngoặt của công cuộc phá án đến vào ngày 3/2/1947 khi một gói hàng nặc danh đã được gửi tới tờ Los Angeles Examiner. Đó là hộp bưu kiện nồng nặc mùi xăng mà người gửi đã dùng xóa dấu vân tay của mình từ phong bì.

Bên trong là tư trang và giấy tờ tùy thân của Elizabeth, bao gồm: Ảnh, giấy khai sinh, thẻ an sinh xã hội, và cáo phó của Matt Gordon (chồng chưa cưới đã tử trận năm 194). Kèm theo đó là quyển sổ địa chỉ chứa tên của 75 người đàn ông.

ám sát

Bưu kiện nặc danh gửi tới báo chí và cảnh sát chứa giấy tờ tùy nhân của nạn nhân và danh sách 75 người đàn ông từng qua lại với cô.

Theo suy luận của cảnh sát, người gửi bưu kiện này nhiều khả năng chính là hung thủ và hắn vẫn rất khôn khéo khi không để lại bất kỳ dấu vân tay nào. Điều đáng ngạc nhiên là khi cảnh sát truy lùng 75 cái tên trong danh sách đó đều là nam giới đã từng qua lại với Elizabeth. Mặc dù vậy, tất cả bọn họ đều chỉ quen biết sơ qua với Elizabeth, thường đi uống cà phê hoặc ăn tối với nhau chứ chưa bao giờ làm chuyện “chăn gối”.

Trong suốt một thời gian dài điều tra về cái chết của Elizabeth, có khoảng 60 người, chủ yếu là đàn ông tự nhận mình là hung thủ. Tuy nhiên, cảnh sát không đủ bằng chứng để khẳng định một ai.

“Tình một đêm” của Elizabeth Short là Robert Manley cũng nằm trong dạng tình nghi. Tuy vậy, anh ta lại dễ dàng vượt qua cuộc kiểm tra nói dối của cảnh sát. Manley qua đời năm 1986.

qua đời

“Tình một đêm” của nạn nhân là Robert Manley đã vượt qua cuộc kiểm tra nói dối của cảnh sát.

Một người bị tình nghi khác là Mark Hansen – một người có tên trong cuốn sổ địa chỉ của Short. Hansen là một người gốc Đan Mạch 55 tuổi, quản lý hộp đêm Florentine Gardens ở Hollywood. Nhiều phụ nữ trẻ làm việc cho Hansen, đến sống ở nhà ông ta phía sau hộp đêm. Short cũng là khách của Hansen trong một vài tháng năm 1946. Người ta đồn rằng ông ta đã tìm cách ăn nằm với Short nhưng không thành công.

Thám tử Hansen đặt ra giả thiết rằng kẻ giết Short không phải là người cô quen mà chỉ là kẻ qua đường. Họ đã thẩm vấn hàng ngàn người dù họ chỉ quen biết Short thoảng qua và kết quả là chiếc tủ sắt đựng hồ sơ đã chật cứng giấy tờ lấy lời khai và ghi chép.

Có lúc, cảnh sát Los Angeles tin rằng thủ phạm là một sinh viên học ngành y nào đó dựa trên lý luận rằng người này đã làm sạch cơ thể nạn nhân rất chuyên nghiệp và đã yêu cầu trường Đại học Southern California nộp danh sách sinh viên khoa y của trường.

Cuốn sách “Sự thật về vụ giết hại thược dược đen”
Thêm một giả thiết về kẻ sát hại Elizabeth Short được đặt ra trong cuốn sách “Sự thật về vụ giết hại thược dược đen”. Trong đó nam diễn viên kiêm tác giả viết sách về tội phạm John Gilmore cho rằng thủ phạm là Jack Wilson, một kẻ nghiện rượu và bị bệnh thích bạo dâm.
Khi Gilmore phỏng vấn Wilson đầu những năm 1980, anh ta đã cung cấp những chi tiết mà chỉ có kẻ sát nhân mới có thể biết, đó là thông tin nạn nhân bị khiếm khuyết phần kín.
Vài ngày trước khi lệnh bắt được đưa ra, Wilson đã chết trong một vụ cháy khách sạn. Cái chết của Wilson khiến mọi hy vọng khám phá ra bí ẩn cái chết của “Thược dược đen” trở nên dang dở.
thược dược
Tác giả John Gilmore trong cuốn sách “The Truth Story of The Black Dahlia” khẳng định hung thủ là Jack Wilson.
Năm 1997, một nhà báo của tờ Los Angeles Times tên là Larry Harnisch lại đưa ra một kẻ tình nghi khác: Walter Alonzo Bayley, một bác sĩ phẫu thuật sống cách nơi xác Short được tìm thấy chỉ một tòa nhà. Con gái ông Bayley là bạn của chị gái Short.
Nhà báo Harnisch cho rằng ông Bayley bị bệnh suy não khiến ông giết hại Short. Qua các vết cắt, cảnh sát cho rằng kẻ sát hại Short có thể là bác sĩ phẫu thuật hoặc một người làm nghề đồ tể. Lúc xảy ra vụ án mạng, ông Bayley 67 tuổi và không biết về các chi tiết vụ án.
Tuy nhiên, Sở cảnh sát Los Angeles không đồng tình với những giả thiết trên. Đến nay, nhiều bằng chứng đã biến mất trong hồ sơ vụ “thược dược đen”, trong đó có 13 bức thư mà kẻ sát nhân gửi cho cảnh sát và báo chí. Do đó, vụ án mạng rùng rợn này có thể sẽ không bao giờ được hóa giải.
ngôi mộ
Bia mộ của nạn nhân xấu số.
Một thám tử đã chốt lại vụ án “thược dược đen” bằng một câu: “Càng tìm hiểu nhiều, bạn càng biết ít về vụ án này”.
Cho đến nay, chuyện gì xảy ra với Elizabeth sau khi cô đến khách sạn Biltmore vào ngày 9/1/1947 vẫn còn là một ẩn số. Gần 70 năm sau vụ việc, kẻ đã giết Elizabeth Short nhiều khả năng đã chết và không bao giờ lọt lưới pháp luật.

Theo Historic Mysteries