Issei Sagawa được biết đến là kẻ ăn thịt người ghê rợn ở Nhật Bản. Sau khi phạm tội một cách ghê rợn, hắn vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật và sống đến tận bây giờ.

“Nếu tôi có một bữa tối, có lẽ tôi sẽ không ăn thịt cô ta”, đó là những trích đoạn trong 1 cuốn sách của Issei Sagawa – kẻ ăn thịt người ghê rợn người Nhật Bản.

Issei Sagawa sinh năm 1949 tại quận Hyogo, Kobe, Nhật Bản, trong một gia đình giàu có và thế lực. Tốt nghiệp trung học, hắn sang Paris (Pháp) và tốt nghiệp chuyên ngành văn học Anh.

Chân dung Issei Sagawa – kẻ đã sát hại và ăn thịt bạn gái của mình. 

Dù theo đuổi chuyên ngành văn học Anh nhưng Issei không hề sở hữu một tâm hồn thơ văn. Chẳng có ngoại hình hấp dẫn, cao 1m51, nặng 45kg nhưng Issei lại chỉ thích phụ nữ phương Tây. Hắn đã theo đuổi nhiều người, cho đến khi quen được Renée Hartevelt, một nữ sinh trắng trẻo, xinh đẹp người Hà Lan.

Kinh hoàng kẻ ăn thịt bạn gái vẫn nhởn nhơ sống viết tự truyện 2

Chân dung cô gái xấu số Renée Hartevelt

Một buổi tối năm 1981, Issei mời Renée về nhà mình viện lý do trao đổi về văn học. Khi hai người chuẩn bị ăn tối và Renée thì đang ngồi ở bàn đọc sách, Issei lấy một khẩu súng và từ từ tiến lại gần cô ta.

Một phát đạn xuyên thủng cổ của Renée khiến cô chết ngay lập tức. Sau khi nhìn thấy Renée nằm bất động trên sàn, Issei bắt đầu nghĩ nên làm gì với cái xác của nhân tình. Hắn làm trò đồi bại với thi thể, vuốt ve làn da trắng nõn của Renée và quyết định thực hiện mong ước vốn nung nấu từ hồi còn là học sinh cấp 1 của mình: nếm thử thịt người.

Issei bắt đầu chia cơ thể nạn nhân thành từng phần. Hắn xẻ thịt Renée từ phần ngực, phần hông và chia đều ra, cất vào trong tủ lạnh dùng dần. Hắn miêu tả lại trong cuốn sách của mình: “Tôi thật ngạc nhiên, cô ta là người phụ nữ đẹp nhất tôi từng gặp. Cao, tóc vàng với làn da trắng tinh khiết”

Hắn chia cơ thể nạn nhân thành nhiều phần và trữ trong tủ lạnh để ăn dần như một món sushi ngon lành. Hắn còn khoái chí nhận xét rằng thịt của Renee ở phần hông, chân và mặt ăn hơi béo và có vị giống cá ngừ.

 Tên ác nhân chia cơ thể nạn nhân thành nhiều phần khác nhau

Lời kể của kẻ ăn thịt người ghê rợn:

Sau hai ngày thỏa mãn thú tính của mình, Sagawa bắt đầu dọn dẹp mọi thứ và tống các phần thừa cơ thể của Renee vào một cái vali. Hắn định mang nó quẳng xuống hồ ở công viên khu Bois de Boulogne. Tuy nhiên, do nhiều người bắt đầu chú ý hành vi kì lạ của hắn nên Sagawa đã sợ hãi quẳng vali lại công viên và bỏ chạy. Xui cho Sagawa, cảnh sát đã tìm thấy và bắt đầu điều tra về nguồn gốc của chiếc vali ghê tởm.

Lời kể của kẻ ăn thịt người ghê rợn:

Sự việc sau đó bị phát hiện, hắn bị bắt và đem ra xét xử trong hai năm. Tuy nhiên, cha của Issei rất giàu có và có thế lực, đã thuê cho hắn một luật sư nổi tiếng. Vị này đã đưa ra đủ bằng chứng cho thấy Issei gặp vấn đề về thần kinh và thành công giảm án cho hắn xuống còn 15 tháng tù dù trên thực tế là hắn không bị sao cả.

 Tuy bị bắt nhưng nhờ thế lực của gia đình mình, Issei đã được giảm án

Nhờ thế lực của người cha và một luật sư hàng đầu, Sagawa cuối cùng được tuyên bố mắc bệnh tâm thần và cần được điều trị vô thời hạn trong bệnh viện.

Sau đó, Sagawa bị trục xuất về Nhật Bản, bị đưa vào bệnh viện tâm thần Matsuzawa ở Tokyo.

Có đến 3 bác sỹ tâm thần khẳng định Sagawa sẽ không bao giờ khỏi bệnh và cần cách ly vĩnh viễn. Năm 1984, người cha quyền lực của Sagawa đã tìm cách chuyển Sagawa về Tokyo, Nhật Bản sinh sống.

 Hiện tại Issei vẫn đang sống sung sướng tại Tokyo

Được trả tự do, Sagawa không phải chật vật để tái hòa nhập với cuộc sống mà thậm chí còn trở thành người “nổi tiếng”. Sagawa không tỏ ra hối hận với tội ác của mình, còn khoe trên truyền hình như một chiến tích lẫy lừng.

Cuối thập niên 80 cho đến những năm đầu thập niên 90, Issei Sagawa là một cái tên ăn khách trên một số tờ báo ở Nhật. Sagawa viết ra 4 cuốn sách. Một trong số đó là cuốn tự truyện tường thuật lại chi tiết quá trình gây tội ác man rợ của mình.

Ngạc nhiên là cuốn sách lại bán được đến 200.000 bản. Sagawa còn được mời đóng một số bộ phim khiêu dâm Nhật Bản và là tác giả của nhiều bức tranh khỏa thân và những tác phẩm nghệ thuật khác khi sống ở Tokyo.

Issei thường xuyên được mời đến các sự kiện để làm diễn giả, viết bài định kỳ cho một tạp chí, biên tập cho một vài cuốn sách về nói về những vụ án khủng khiếp.

Thậm chí hắn còn tham gia viết bình luận cho một vài tờ báo về ẩm thực hay thậm chí còn làm người mẫu trang bìa cho một tạp chí về người sành ăn ở Nhật Bản. Năm 1992, Sagawa xuất hiện trong bộ phim quảng cáo mang tên “Người vợ bội bạc: Cực hình nhục nhã” của đạo diễn Hisayasu Sato dưới vai diễn một gã bệnh hoạn thích bạo dâm.

Hắn trả lời phỏng vấn, tham gia show truyền hình như một ngôi sao đích thực. “Họ gọi tôi là thánh ăn thịt người. Tôi cảm thấy rất vui vì điều này”, Sagawa nói.

Thậm chí, Issei Sagawa còn tuyên bố rằng những người phụ nữ hoặc những người căm ghét Sagawa, nếu muốn có thể tìm đến và giết ông ra. “Tôi không thích bị giết chết ngay lập tức bằng một viên đạn hay mũi dao. Điều đó quá nhàm chán vì tôi thích được trải nghiệm quá trình bị người khác giết. Thật thú vị!”, Sagawa viết trong cuốn tự truyện của mình.

Nhưng rồi khi sự tò mò của công chúng về một “tên sát nhân tự do” qua đi, năm 1997, những ngày tháng nổi tiếng của Sagawa chính thức khép lại. Khi không còn gì mới mẻ để khai thác, Issei bắt đầu bị các nhà xuất bản sách ghẻ lạnh.

Năm 2005, cả cha và mẹ Sagawa đều qua đời. Không những mất đi chỗ dựa tinh thần, Sagawa còn bị họ hàng ngăn cản đến dự lễ tang và đuổi ra khỏi nhà. Sagawa đành phải ở trong một căn hộ thuê rách nát, chật hẹp và sống qua ngày bằng tiền trợ cấp của chính phủ. Song, khoản trợ cấp này nhanh chóng bị cắt, Sagawa đành phải tự thân vận động kiếm miếng cơm manh áo.

Issei Sagawa phải vật lộn tìm việc làm bởi những cuốn sách của hắn không còn được các nhà xuất bản mặn mà. Khi nộp đơn xin vào giảng dạy tại một trường song ngữ Nhật – Pháp, Sagawa suýt được nhận bởi vị hiệu trưởng ngôi trường này rất ấn tượng khi hắn dám can đảm sử dụng tên thật để xin việc. Tuy nhiên, hắn lại vấp phải sự phản đối gay gắt của các giáo viên khác trong trường.

Trong một bài phỏng vấn trên tạp chí vào năm 2009, Sagawa nói rằng việc bị buộc phải kiếm sống trong khi ai cũng biết mình là một kẻ giết người là một sự trừng phạt khủng khiếp đối với hắn. Tội ác phải bị trừng phạt dù sớm hay muộn và bằng cách này hay cách khác.

Nhiều ý kiến cho rằng, việc từ cuộc sống nhung lụa trở thành kẻ tâm thần không nhà, chật vật chạy từng bữa ăn với ánh mắt khinh miệt của người đời cũng coi như là một sự trừng phạt thích đáng cho kẻ sát nhân máu lạnh này.

Nguồn: Internet