Vụ sát hại Elizabeth Short hay còn được gọi là án mạng ‘Thược dược đen’ ở Mỹ đã đi vào lịch sử như một trong những vụ án đáng lo ngại và nổi tiếng nhất mọi thời đại.

Thi thể bị rạch nát
Sáng ngày 15/1/1947, không khí lạnh lẽo và u ám, một phụ nữ tên là Betty Bersinger đang đi dọc con phố ở trung tâm Los Angeles (Mỹ) với cô con gái 3 tuổi thì bà nhận thấy có cái gì đó bất thường ở phía trước. Thoạt nhìn, bà Betty nghĩ rằng cái hình thù trắng trắng nằm ngay cạnh lối đi là một ma nơ canh bị vỡ. Tuy nhiên khi tiến lại gần hơn, bà rùng mình hoảng sợ khi phát hiện đó là một thi thể phụ nữ đã bị rạch nát, mặt mũi đã bị biến dạng méo mó.
Cảnh tượng rùng rợn trước mắt khiến bà vội che mắt đứa con nhỏ rồi chạy đến một nhà gần đó để báo cảnh sát. Hai thám tử, Harry Hansen và Finis Brown, được phái đến hiện trường ở đại lộ Norton, nằm giữa phố 39 và Coliseum. Khi đến nơi, phóng viên báo chí và những người hiếu kỳ đã bất cẩn giẫm đạp xung quanh khu vực và xóa mất bằng chứng vụ án.
thi thể bị cưa đôi
Thi thể rách nát, không còn nguyên vẹn của nạn nhân xấu số.

Do thi thể nạn nhân và đám cỏ xung quanh không dính tí máu nào cùng với những giọt sương bên dưới thi thể nên hai thám tử xác định rằng nạn nhân đã bị giết ở nơi khác và bị lôi đến khu vực này vào khoảng 2 giờ sáng, lúc này nhiệt độ ngoài trời xuống thấp. Bên cạnh đó, họ còn phát hiện được một bao xi măng dính máu và một dấu chân giữa những vệt lốp ô tô, ngay gần hiện trường vụ án.

Sau khi thực hiện khám nghiệm, cảnh sát xác định nạn nhân là một phụ nữ trẻ cao khoảng 1m67, tóc nâu, mắt xanh nhạt. Phần mặt của nạn nhân bị sưng phù với nhiều mảng thịt bị xẻo ở mọi chỗ. Trên cổ tay và mắt cá chân thi thể còn có nhiều vết xước chứng tỏ nạn nhân đã bị trói trước khi chết.
Mặc dù hộp sọ của nạn nhân không bị vỡ nhưng cảnh sát phát hiện những vết méo ở mặt trước, tụ máu ở phần bên phải hộp sọ, cho thấy nạn nhân đã bị đánh nhiều nhát vào đầu bằng gậy bóng chày. Kinh khủng nhất là nạn nhân đã bị hãm hiếp, thậm chí còn bị ép nuốt rác rưởi và nhiều thứ nhơ bẩn trước khi chết. Kết luận giám định cho biết nạn nhân chết vì ngạt thở và xuất huyết sau khi bị rạch mép và chấn thương mạnh ở sọ não.
Đáng chú ý hơn cả là dòng chữ được viết bằng son môi đỏ trên thi thể nạn nhân có nội dung: “BD AVENGER” (Người trả thù Black dahlia – Thược dược đen). Sau khi gọi nhân viên điều tra hạt Los Angeles đến đưa xác nạn nhân về, hai thám tử Harry Hansen và Finis Brown đau đầu với nhiệm vụ nan giải: xác định danh tính nạn nhân.
Nạn nhân xấu số là ai?
Vụ án với nhiều chi tiết quá man rợ đã trở thành nỗi khiếp đảm đối với người dân nước Mỹ lúc bấy giờ. Lúc đó, cảnh sát và báo chí đang có mối quan hệ chặt chẽ với nhau: Phóng viên lấy tin tức từ cảnh sát, cảnh sát dùng báo chí để lan truyền thông tin để từ đó nhờ người dân giúp tìm ra manh mối giải quyết vụ án.
Các thám tử đã đưa cho tờ Los Angeles Examiner dấu vân tay của nạn nhân. Các phóng viên đã dùng một loại máy là tiền thân của máy fax để gửi bản phóng to dấu vân tay cho trụ sở Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI) ở Oasinhtơn. Kỹ thuật viên FBI đã so dấu vân tay này với 104 triệu dấu vân tay có trong kho hồ sơ và nhanh chóng phát hiện ra đó là dấu vân tay của một người tên là Elizabeth Short.
Dấu vân tay của Short từng được lưu lại khi cô đảm nhiệm một công việc ở phòng thư từ trong một căn cứ quân sự đóng tại California. Ngoài ra nó còn được lưu trữ trong hồ sơ vì cô uống rượu khi chưa đủ tuổi ở Barbara.
hồ sơ
Elizabeth từng bị bắt vì uống rượu khi chưa đủ tuổi
Elizabeth Short sinh ngày 29/7/1924 tại Massachusettes. Sở hữu cặp mắt xanh nước biển, mũi hếch nhỏ nhắn, cặp hông đầy đặn. Cô vốn xuất thân là một gia đình khá giả. Cha cô là ông Cleo Short, chủ một doanh nghiệp xây dựng có tiếng ở Hyde Park, bang Massachusetts.
Tuy nhiên, do gặp phải cuộc suy thoái kinh tế của Mỹ năm 1929,  đã khiến công ty ông phá sản. Đó là lí do khiến ông bỏ rơi gia đình gồm vợ và 5 người con thơ dại.
Từ tiểu thư đài các đến “nữ hoàng tai tiếng”
Năm đầu học trung học, Elizabeth phải nghỉ học vì bệnh hen suyễn. Năm 16 tuổi, Elizabeth tìm được việc làm phục vụ bàn tại Miami. Môi trường trong quán bar dần biến Elizabeth ngây thơ, yếu ớt trở thành một cô gái dạn dĩ, phóng khoáng. Năm 19 tuổi, Short chuyển đến Vallejo, bang California ở với bố. Kể từ đây, cô bắt đầu nuôi hi vọng trở thành ngôi sao Hollywood.
Ước mơ của Elizabeth ngay từ đầu đã không suôn sẻ khi mối quan hệ của cô với bố chẳng còn thân thiết sau nhiều năm xa cách. Họ lúc nào cũng xung khắc vì ông Cleo muốn cô con gái ngoan ngoãn ở nhà chăm lo bếp núc, trong khi Elizabeth lại là một con người tự do, thích bay nhảy.
Kỳ án
Elizabeth thời niên thiếu thược dược đen
Kỳ án
Elizabeth được gọi là “thược dược đen” vì cô có niềm yêu thích với sắc đen huyền bí và hay cài một bông thược dược trên tóc.

Cô thường xuyên bỏ nhà đến Chicago, Florida, California và Massachusetts để hoà mình vào các câu lạc bộ đêm ở nơi đô thị. Cô yêu nhạc, yêu đàn ông và yêu không khí ở đây. Không khi nào người ta thấy Elizabeth ở một mình. Thế rồi, trong một bữa tiệc cuối năm 1944 tại một câu lạc bộ đêm, Elizabeth bắt gặp một chàng trai trẻ nổi bật trong đám tạp nham, đó là Thiếu tá Matt Gordon. Elizabeth nhanh chóng rơi vào lưới tình của người đàn ông điển trai.

Gặp được tình yêu đích thực của đời mình cũng là lúc cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 xảy ra, Elizabeth phải tạm xa người tình Matt Gordon để anh vào chiến trận. Tuy nhiên, vào cuối tháng 8/1945, Matt đã mất khi chiếc máy bay chở quân nhân gặp tai nạn trên đường trở về từ Ấn Độ.

Kỳ án
Elizabeth Short và Matt Gordon.

Cái chết của người tình khiến cô hoàn toàn suy sụp. Không đủ mạnh mẽ để vượt qua cú sốc tình cảm này, Elizabeth lại lao vào con đường ăn chơi trác táng và cặp kè đủ loại đàn ông. Từ quân nhân, doanh nhân, người đứng tuổi cho đến những chàng thanh niên mới lớn. Chỉ cần người đó có tiền, cô sẵn lòng lên giường với bất kì ai. Sự nghiệp diễn xuất của cô cũng không có gì khởi sắc, nổi bật

Cuộc sống ăn chơi của Elizabeth cứ thế trôi đi cho đến năm 1946. Sáu tháng cuối cùng của cuộc đời, Elizabeth Short đã sống trong tình trạng lúc nào cũng thiếu tiền. Cô tìm mọi cách để có chỗ ở không mất tiền hoặc chỉ phải trả càng ít càng tốt.

Người cuối cùng nhìn thấy Elizabeth Short còn sống là Robert Manley, một nhân viên kinh doanh 25 tuổi đã có gia đình đồng thời cũng chính là “tình một đêm” của nữ diễn viên trẻ. Ngày 9/1/1947, Robert lái xe đưa Elizabeth tới khách sạn Biltmore tại Los Angeles. Hai người tạm biệt nhau lúc 18 giờ 30 ở sảnh khách sạn. Đó cũng là lần cuối cùng Manley nhìn thấy Elizabeth khi còn sống.

Chuyện gì xảy ra trong thời gian một tuần kể từ lúc Elizabeth Short đến Biltmore đến lúc người ta phát hiện ra xác cô vẫn còn là điều bí ẩn. Chỉ có một điều chắc chắn rằng trong 7 ngày này, cô đã có cuộc gặp định mệnh với kẻ giết mình.

Tang lễ của nữ diễn viên bạc mệnh Elizabeth được cử hành một cách lặng lẽ tại nghĩa trang Mountain View, Oakland vào ngày 21/1/1947 với sự tham gia của 6 người trong gia đình. Một số cảnh sát được cử đến bảo vệ đám tang, đề phòng hung thủ xuất hiện.
40 cảnh sát khác được điều động để rà soát, lục tung mọi ngóc ngách xung quanh hiện trường nhằm tìm ra bất kỳ manh mối nào, dù chỉ là nhỏ nhất.

Hành trình tìm kiếm hung thủ

10 ngày sau khi tìm thấy thi thể Elizabeth Short, ngày 25/1/1947, chiếc ví da đen ngắn và đôi giầy hở mũi của cô đã được tìm thấy trong một thùng rác cách hiện trường vụ án vài dặm. Nhân chứng cuối cùng nhìn thấy nạn nhân, tình nhân một đêm Robert Manley đã xác nhận đó là vật dụng của Elizabeth.

Ông nhận ra đôi giày bởi vì ông đã mua chúng cho nhân tìnhh ở San Diego, còn chiếc ví vẫn thơm mùi nước hoa mà Elizabeth đã xức khi họ lái xe từ San Diego tới Los Angeles.

Mặc dù vậy, những thông tin mà cảnh sát thu thập được chỉ dừng lại ở đó, bởi trên hai đồ vật của nạn nhân không có thêm bất kỳ dấu vết gì có thể dẫn đến hung thủ.

Bước ngoặt của công cuộc phá án đến vào ngày 3/2/1947 khi một gói hàng nặc danh đã được gửi tới tờ Los Angeles Examiner. Đó là hộp bưu kiện nồng nặc mùi xăng mà người gửi đã dùng xóa dấu vân tay của mình từ phong bì.

Bên trong là tư trang và giấy tờ tùy thân của Elizabeth, bao gồm: Ảnh, giấy khai sinh, thẻ an sinh xã hội, và cáo phó của Matt Gordon (chồng chưa cưới đã tử trận năm 194). Kèm theo đó là quyển sổ địa chỉ chứa tên của 75 người đàn ông.

ám sát

Bưu kiện nặc danh gửi tới báo chí và cảnh sát chứa giấy tờ tùy nhân của nạn nhân và danh sách 75 người đàn ông từng qua lại với cô.

Theo suy luận của cảnh sát, người gửi bưu kiện này nhiều khả năng chính là hung thủ và hắn vẫn rất khôn khéo khi không để lại bất kỳ dấu vân tay nào. Điều đáng ngạc nhiên là khi cảnh sát truy lùng 75 cái tên trong danh sách đó đều là nam giới đã từng qua lại với Elizabeth. Mặc dù vậy, tất cả bọn họ đều chỉ quen biết sơ qua với Elizabeth, thường đi uống cà phê hoặc ăn tối với nhau chứ chưa bao giờ làm chuyện “chăn gối”.

Trong suốt một thời gian dài điều tra về cái chết của Elizabeth, có khoảng 60 người, chủ yếu là đàn ông tự nhận mình là hung thủ. Tuy nhiên, cảnh sát không đủ bằng chứng để khẳng định một ai.

“Tình một đêm” của Elizabeth Short là Robert Manley cũng nằm trong dạng tình nghi. Tuy vậy, anh ta lại dễ dàng vượt qua cuộc kiểm tra nói dối của cảnh sát. Manley qua đời năm 1986.

qua đời

“Tình một đêm” của nạn nhân là Robert Manley đã vượt qua cuộc kiểm tra nói dối của cảnh sát.

Một người bị tình nghi khác là Mark Hansen – một người có tên trong cuốn sổ địa chỉ của Short. Hansen là một người gốc Đan Mạch 55 tuổi, quản lý hộp đêm Florentine Gardens ở Hollywood. Nhiều phụ nữ trẻ làm việc cho Hansen, đến sống ở nhà ông ta phía sau hộp đêm. Short cũng là khách của Hansen trong một vài tháng năm 1946. Người ta đồn rằng ông ta đã tìm cách ăn nằm với Short nhưng không thành công.

Thám tử Hansen đặt ra giả thiết rằng kẻ giết Short không phải là người cô quen mà chỉ là kẻ qua đường. Họ đã thẩm vấn hàng ngàn người dù họ chỉ quen biết Short thoảng qua và kết quả là chiếc tủ sắt đựng hồ sơ đã chật cứng giấy tờ lấy lời khai và ghi chép.

Có lúc, cảnh sát Los Angeles tin rằng thủ phạm là một sinh viên học ngành y nào đó dựa trên lý luận rằng người này đã làm sạch cơ thể nạn nhân rất chuyên nghiệp và đã yêu cầu trường Đại học Southern California nộp danh sách sinh viên khoa y của trường.

Cuốn sách “Sự thật về vụ giết hại thược dược đen”
Thêm một giả thiết về kẻ sát hại Elizabeth Short được đặt ra trong cuốn sách “Sự thật về vụ giết hại thược dược đen”. Trong đó nam diễn viên kiêm tác giả viết sách về tội phạm John Gilmore cho rằng thủ phạm là Jack Wilson, một kẻ nghiện rượu và bị bệnh thích bạo dâm.
Khi Gilmore phỏng vấn Wilson đầu những năm 1980, anh ta đã cung cấp những chi tiết mà chỉ có kẻ sát nhân mới có thể biết, đó là thông tin nạn nhân bị khiếm khuyết phần kín.
Vài ngày trước khi lệnh bắt được đưa ra, Wilson đã chết trong một vụ cháy khách sạn. Cái chết của Wilson khiến mọi hy vọng khám phá ra bí ẩn cái chết của “Thược dược đen” trở nên dang dở.
thược dược
Tác giả John Gilmore trong cuốn sách “The Truth Story of The Black Dahlia” khẳng định hung thủ là Jack Wilson.
Năm 1997, một nhà báo của tờ Los Angeles Times tên là Larry Harnisch lại đưa ra một kẻ tình nghi khác: Walter Alonzo Bayley, một bác sĩ phẫu thuật sống cách nơi xác Short được tìm thấy chỉ một tòa nhà. Con gái ông Bayley là bạn của chị gái Short.
Nhà báo Harnisch cho rằng ông Bayley bị bệnh suy não khiến ông giết hại Short. Qua các vết cắt, cảnh sát cho rằng kẻ sát hại Short có thể là bác sĩ phẫu thuật hoặc một người làm nghề đồ tể. Lúc xảy ra vụ án mạng, ông Bayley 67 tuổi và không biết về các chi tiết vụ án.
Tuy nhiên, Sở cảnh sát Los Angeles không đồng tình với những giả thiết trên. Đến nay, nhiều bằng chứng đã biến mất trong hồ sơ vụ “thược dược đen”, trong đó có 13 bức thư mà kẻ sát nhân gửi cho cảnh sát và báo chí. Do đó, vụ án mạng rùng rợn này có thể sẽ không bao giờ được hóa giải.
ngôi mộ
Bia mộ của nạn nhân xấu số.
Một thám tử đã chốt lại vụ án “thược dược đen” bằng một câu: “Càng tìm hiểu nhiều, bạn càng biết ít về vụ án này”.
Cho đến nay, chuyện gì xảy ra với Elizabeth sau khi cô đến khách sạn Biltmore vào ngày 9/1/1947 vẫn còn là một ẩn số. Gần 70 năm sau vụ việc, kẻ đã giết Elizabeth Short nhiều khả năng đã chết và không bao giờ lọt lưới pháp luật.

Theo Historic Mysteries